Lá cờ trên đồi cát
Lá cờ trên đồi cát
Năm 1972, ở một vùng ven biển, có một ngọn đồi cát cao, nơi đơn vị anh Quang đóng quân tạm thời.
Mỗi buổi sáng, việc đầu tiên của anh là leo lên đỉnh đồi, cắm lại lá cờ đã bị gió biển quật nghiêng suốt đêm.
Lá cờ không lớn, vải đã sờn, nhưng màu đỏ vẫn nổi bật giữa nền trời xám bạc.
Có người hỏi:
“Giữ lá cờ đó có cần thiết không, khi nơi này không phải cứ điểm lâu dài?”
Anh Quang chỉ cười:
“Có cờ là có tinh thần. Mình đứng ở đâu, đất nước ở đó.”
Một đêm, gió lớn kèm theo pháo kích làm cột cờ gãy. Sáng hôm sau, anh vẫn lặng lẽ dựng lại bằng một thân tre mới.
Đồng đội nhìn theo, không ai nói gì, nhưng ai cũng hiểu.
Nhiều năm sau, nơi ấy không còn dấu tích doanh trại. Đồi cát vẫn còn, gió vẫn thổi.
Người dân địa phương kể rằng, có thời gian dài, trên đỉnh đồi luôn có một lá cờ, dù chẳng ai biết ai là người dựng.
Nhưng họ nhớ rằng, từ khi có lá cờ ấy, ai đi qua cũng thấy lòng mình vững hơn.



