LÁ CỜ TRÊN MÁI ĐÌNH
Câu chuyện về một thanh niên tham gia giành chính quyền trong những ngày Cách mạng Tháng Tám năm 1945 và nhiệm vụ bảo vệ lá cờ cách mạng giữa thời khắc lịch sử.
Tháng Tám năm 1945, làng Đông Thành chìm trong không khí khác thường. Tin Nhật đầu hàng Đồng minh lan về từng xóm nhỏ. Người dân bàn tán, chờ đợi, nhưng không ai biết chính xác điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.
Nguyễn Văn Lâm, một thanh niên ngoài hai mươi tuổi, nhiều ngày qua âm thầm tham gia các hoạt động tuyên truyền, vận động quần chúng. Trong căn nhà nhỏ của bà Nguyễn Thị Hạnh, những tờ truyền đơn được giấu dưới đáy chiếc chum đựng thóc.
Chiều hôm ấy, Lâm nhận nhiệm vụ cùng một nhóm thanh niên tập hợp nhân dân tiến về đình làng. Khi đoàn người vừa đến nơi, tiếng hô vang lên từ cuối con đường. Không khí vốn yên ắng bỗng trở nên sôi động.
Bà Hạnh mang từ trong nhà ra một lá cờ đỏ sao vàng đã được chuẩn bị từ trước. Bà trao cho Lâm và nói:
“Con mang lên mái đình đi. Để mọi người nhìn thấy.”
Lâm ôm lá cờ chạy lên những bậc thang gỗ. Đôi tay anh run vì xúc động. Khi lá cờ được kéo lên, cả sân đình vang tiếng reo. Người già, phụ nữ, thanh niên và trẻ nhỏ cùng hướng mắt lên mái đình.
Lâm đứng lặng một lúc lâu. Anh hiểu rằng khoảnh khắc ấy không chỉ là niềm vui của riêng mình. Đó là khoảnh khắc mà cả làng đã cùng bước sang một trang mới.



