LÁ CỜ TRÊN MÁI NHÀ RƠM
Năm 1972, làng Trại Cả nằm lọt giữa hai cánh đồng trống, ban ngày máy bay địch quần, ban đêm dân quân canh gác. Ở đầu làng có ông lão tên Viễn, ngoài sáu mươi, chuyên đan rổ rá. Ông có thói quen mỗi sáng treo lá cờ đỏ lên mái nhà, nói: “Để cho lính ta biết làng mình còn.” Có người bảo ông liều, ông chỉ cười: “Cờ này là máu bao người, không treo mới sợ.” Một hôm, bom rơi ngay giữa làng, cờ cháy. Ông Viễn lao ra giữa khói, cắm lại cán tre. Lúc người ta tìm được ông, ông đã ngã xuống, tay vẫn nắm chặt cán cờ. Sau khi chôn ông, dân làng thay nhau treo cờ mỗi sáng, gọi đó là “ca trực của cụ Viễn”. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, người ta dựng lại nhà ông, mái rơm mới, giữa đỉnh cắm một lá cờ nhỏ. Trẻ con đi học qua đều ngẩng lên chào, người lớn đi cấy ngang cũng lặng im giây lát. Cờ vẫn bay, gió vẫn thổi, và ở đâu đó trong làng, người ta nói thỉnh thoảng thấy bóng ông Viễn lom khom đi quanh sân, tay cầm cờ, miệng lẩm nhẩm: “Còn cờ là còn làng.”



