Lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập
Câu chuyện về thời khắc xe tăng tiến vào Dinh Độc Lập ngày 30 tháng 4 năm 1975 và người chỉ huy xe tăng 843 cắm lá cờ chiến thắng.
Trưa 30 tháng 4 năm 1975, đội hình xe tăng của Quân Giải phóng tiến vào trung tâm Sài Gòn. Không khí gấp gáp, tiếng động cơ, tiếng súng và sự hồi hộp của thời khắc cuối cùng hòa vào nhau. Trên một trong những chiếc xe đi đầu có Bùi Quang Thận, Đại đội trưởng Đại đội 4, chỉ huy xe tăng 843.
Khi xe tăng 843 húc vào cổng phụ Dinh Độc Lập rồi bị chết máy, thời cơ không cho phép chần chừ. Bùi Quang Thận mang theo lá cờ, lao vào bên trong và chạy lên nóc dinh. Hành động cắm cờ diễn ra trong khoảnh khắc, nhưng ý nghĩa của nó vượt khỏi một tòa nhà: đó là dấu mốc kết thúc chiến tranh, mở ra ngày đất nước thống nhất.
Trong những hồi ức về giờ phút ấy, người lính xe tăng không kể bằng giọng khoa trương. Họ nhớ cái nóng trong xe, nhớ đồng đội, nhớ những chặng đường vượt qua kháng cự để tiến về mục tiêu. Chính sự giản dị ấy làm câu chuyện càng xúc động, vì chiến thắng lịch sử được tạo nên từ những con người rất đời thường.
Lá cờ trên nóc Dinh Độc Lập là hình ảnh kết tinh của cả một thời hoa lửa. Sau bao năm hy sinh, những người trẻ trên nhiều chiến trường cuối cùng đã gặp nhau trong khoảnh khắc hòa bình. Câu chuyện ấy nhắc mỗi thế hệ sau biết trân trọng thống nhất, độc lập và trách nhiệm giữ gìn những gì cha anh đã đánh đổi bằng máu xương



