Lá cờ trên nóc đình làng
Trong những ngày Cách mạng Tháng Tám sục sôi, một người thợ may và người vợ đã thức trắng đêm để hoàn thành lá cờ đỏ. Lá cờ ấy trở thành biểu tượng cho niềm tin và khát vọng độc lập của cả làng.
Đêm tháng Tám năm 1945, ngôi làng nhỏ nằm im dưới ánh trăng nhạt. Những con đường đất vốn quen thuộc bỗng trở nên khác lạ. Người dân đi lại nhiều hơn, những cuộc trò chuyện cũng diễn ra kín đáo hơn.
Trong căn nhà cuối làng, ông Nguyễn Văn Lâm ngồi bên cửa, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài.
Trên chiếc chõng tre, bà Trần Thị Hòa đang cặm cụi khâu một mảnh vải đỏ.
— Ông nghĩ ngày mai có thật sự đến không? — bà Hòa khẽ hỏi.
Ông Lâm im lặng một lúc rồi đáp:
— Có. Tôi tin là ngày ấy đã đến.
Bà Hòa tiếp tục đưa kim. Hai người hiểu rằng sáng hôm sau, dân làng sẽ tập trung tại đình để giành chính quyền. Lá cờ đỏ này sẽ được treo lên trên mái đình.
Suốt đêm, căn nhà nhỏ chỉ có tiếng kim xuyên qua vải.
Gần sáng, lá cờ được hoàn thành.
Ông Lâm cẩn thận cuộn lại rồi giấu dưới lớp áo.
Khi mặt trời vừa lên, tiếng người từ các ngả đường đổ về đình làng. Ông Lâm bước lên bậc tam cấp, mở cuộn vải.
Lá cờ đỏ từ từ tung lên trong gió.
Tiếng hô vang dậy cả sân đình.
Bà Hòa đứng dưới nhìn lên. Bà không nói gì, chỉ nắm chặt tay người bên cạnh.
Đó là khoảnh khắc bà biết rằng những ngày tháng cũ đã thực sự khép lại.



