Lá cờ trên nóc nhà
Những ngày cuối tháng Tư năm 1975, cả cánh rừng cao su phía Tây Bắc Sài Gòn rực lên trong nắng. Tiểu đội của anh Bình vừa hành quân suốt đêm, bùn đất còn bám đầy ống quần. Ai cũng biết thời khắc quyết định của cuộc kháng chiến đã đến.
Trong ba lô của Bình không có gì nhiều ngoài mấy bộ quần áo bạc màu, một cuốn sổ tay và lá thư của mẹ gửi từ quê.
Mẹ viết:
"Ngày con đi, mẹ chỉ mong đất nước sớm thống nhất để không còn gia đình nào phải chia cắt như nhà mình nữa."
Mỗi lần đọc lại, Bình lại gấp cẩn thận, cất vào túi ngực trái.
Rạng sáng ngày 30 tháng 4, tiếng pháo mở màn vang dội. Các cánh quân đồng loạt tiến vào Sài Gòn theo kế hoạch của Chiến dịch Hồ Chí Minh. Xe tăng gầm rú, bộ binh bám sát, từng đơn vị vượt qua các tuyến phòng thủ cuối cùng của đối phương.
Khói súng phủ kín các con đường.
Đến gần trưa, đơn vị Bình tiến vào khu trung tâm. Người dân đứng hai bên đường vẫy cờ, reo hò, mang nước uống và bánh trái tặng bộ đội.
Một cụ già run run nắm lấy tay Bình.
— Các con đến rồi... Hòa bình thật rồi phải không?
Bình mỉm cười, đôi mắt đỏ hoe.
— Dạ, sắp rồi bác ạ.
Đúng lúc ấy, từ phía trước vang lên tiếng hò reo như sóng vỡ.
Một chiếc xe tăng đã húc đổ cánh cổng lớn.
Lá cờ giải phóng tung bay trên nóc tòa nhà.
Không ai bảo ai, tất cả đều đứng lặng vài giây.
Có người khóc.
Có người ôm chầm lấy đồng đội.
Có người chỉ ngước nhìn lá cờ đỏ đang phần phật trong gió, như muốn ghi khắc khoảnh khắc ấy suốt cuộc đời.
Bình mở túi áo, lấy lá thư của mẹ.
Anh khẽ nói:
— Mẹ ơi... đất nước mình thống nhất rồi.
Chiều hôm ấy, giữa thành phố vừa ngừng tiếng súng, Bình gặp một cậu bé khoảng mười tuổi.
Cậu ôm bó hoa nhỏ, rụt rè hỏi:
— Chú bộ đội... chú có mệt không?
Bình cười:
— Có chứ.
Cậu bé chìa bó hoa.
— Con tặng chú. Từ nay chắc không còn chiến tranh nữa.
Bình nhận bó hoa mà lòng nghẹn lại.
Bó hoa ấy không quý vì giá trị, mà bởi nó là món quà đầu tiên của hòa bình.
Nhiều năm sau, khi mái tóc đã bạc, Bình vẫn giữ cuốn sổ tay cũ. Kẹp giữa những trang giấy úa màu là cánh hoa đã ép khô từ bó hoa năm ấy.
Mỗi dịp tháng Tư, ông lại kể cho con cháu nghe rằng:
"Chiến thắng lớn nhất của Chiến dịch Hồ Chí Minh không chỉ là giải phóng một thành phố, mà là đưa hàng triệu người Việt Nam được sống trong một đất nước thống nhất, để trẻ em lớn lên không còn nghe tiếng bom rơi."
Và cánh hoa khô ấy vẫn nằm yên trong cuốn sổ, như một ngọn lửa nhỏ nhắc nhớ rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao tuổi xuân củ



