Lá cờ trên sóng thẳm
Quyết định dấn thân và hành trình mang theo lá cờ Tổ quốc ra tuyến đầu Trường Sa của người lính trẻ.
Đầu năm 1988, vùng biển quần đảo Trường Sa chao đảo trước những biến động dồn dập. Các lực lượng nước ngoài gia tăng hoạt động khiêu khích, mưu đồ chiếm đóng các dải đá chìm chiến lược. Đứng trước nguy cơ chủ quyền lãnh hải bị xâm phạm, Bộ Quốc phòng Việt Nam đã phát động Chiến dịch CQ-88 (Chủ quyền-88) nhằm khẩn cấp đóng giữ, bảo vệ các rạn đá ngầm thiêng liêng.
Khi đó, Chuẩn úy Trần Văn Phương mới 23 tuổi, là Phó pháo thủ kiêm Trung đội trưởng thuộc Trung đoàn 83 Công binh Hải quân. Anh vừa lập gia đình chưa được bao lâu tại quê nhà Quảng Bình và người vợ trẻ Mai Thị Hoa đang mang thai đứa con đầu lòng. Dù gia cảnh còn nhiều lo toan, đứng trước tiếng gọi của Tổ quốc, Trần Văn Phương không một chút đắn đo. Anh chủ động nhận nhiệm vụ lên đường ra tuyến đầu sóng gió. Ngày rời bến cảng Cam Ranh, hành trang anh mang theo ngoài bộ quân trang sương gió và vài kỷ vật đơn sơ còn có một lá cờ đỏ sao vàng được gấp xếp vuông vức, cẩn thận đặt ngay ngắn dưới đáy bọc balo.
Những ngày lênh đênh trên biển cả cuồn cuộn sóng trào, người chỉ huy trẻ luôn tranh thủ những phút nghỉ ngơi ngắn ngủi để trò chuyện, động viên các chiến sĩ công binh – những người lính tuổi đời còn rất trẻ, lần đầu tiên nếm trải cái mặn mòi và hung dữ của biển khơi. Anh nhắc nhở đồng đội về tầm quan trọng của nhiệm vụ đóng giữ các dải đá Gạc Ma, Cô Lin, Cây Đao. Với anh, mỗi bãi đá ngầm dù chỉ nhô lên khi thủy triều rút đều là một phần thịt xương của Tổ quốc. Anh dặn lòng và thề trước tập thể đơn vị: bằng bất cứ giá nào, dù phải hy sinh đến giọt máu cuối cùng, anh cũng sẽ cắm cao lá cờ đỏ sao vàng này trên thềm lục địa, khẳng định chủ quyền không thể xâm phạm của đất nước.



