Lá cờ trên thành cổ
Năm 1288, quân Nguyên – Mông một lần nữa tiến vào Đại Việt với tham vọng đánh chiếm đất nước. Sau những trận chiến ác liệt, quân dân nhà Trần quyết định thực hiện kế sách rút lui để bảo toàn lực lượng, đồng thời chuẩn bị một đòn phản công quyết định.
Trên sông Bạch Đằng, Trần Hưng Đạo cho quân bí mật cắm những cọc gỗ lớn dưới lòng sông. Khi thủy triều dâng, bãi cọc được che khuất. Quân ta dùng những chiếc thuyền nhỏ khiêu khích, dụ đoàn thuyền của quân Nguyên tiến sâu vào trận địa.
Khi nước bắt đầu rút, những chiếc cọc nhọn dần nhô lên. Đoàn thuyền địch mắc kẹt, đội hình trở nên hỗn loạn. Từ hai bên bờ, quân Đại Việt đồng loạt tiến công. Tiếng trống trận vang dội giữa dòng sông, những lá cờ đỏ tung bay trong gió.
Quân Nguyên thất bại nặng nề và phải tháo chạy. Chiến thắng Bạch Đằng năm 1288 trở thành một trong những chiến công vang dội nhất trong lịch sử Việt Nam.
Từ đó, câu chuyện về dòng sông Bạch Đằng được truyền lại qua nhiều thế hệ như một lời nhắc nhở rằng lòng yêu nước, sự đoàn kết và trí tuệ có thể tạo nên sức mạnh phi thường trước mọi thử thách.



