Người có công giúp đỡ cách mạng

"Lá cờ trên Thành cổ Quảng Trị"

Mùa hè năm 1972, Thành cổ Quảng Trị trở thành nơi diễn ra một trong những trận chiến ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Giữa mưa bom, bão đạn, những người lính giải phóng vẫn quyết tâm giữ lá cờ Tổ quốc tung bay trên Thành cổ, coi đó là biểu tượng của ý chí và lòng yêu nước.

Hưng Yên01/08/2026Đoàn xã Trà Tân (Trà Tân)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhân vật chính là Lê Bá Dương, quê quán huyện Triệu Phong, tỉnh Quảng Trị (sinh ra tại Hà Nội nhưng gắn bó và hoạt động tri ân tại Quảng Trị sau chiến tranh).

Năm 1972, khi còn rất trẻ, ông cùng đồng đội thuộc Sư đoàn 304 nhận nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị.

Suốt 81 ngày đêm, bom đạn dội xuống gần như không ngừng nghỉ. Mặt đất bị cày xới, tường thành đổ nát, nhiều đồng đội lần lượt hy sinh. Có những ngày, đơn vị vừa đào công sự thì bom lại san phẳng, vừa cứu thương binh thì pháo kích lại trút xuống.

Trong hoàn cảnh ấy, điều khiến những người lính luôn hướng về chính là lá cờ đỏ sao vàng trên Thành cổ.

Mỗi lần lá cờ bị bom phá hỏng, một tổ chiến sĩ lại bất chấp hiểm nguy mang lá cờ mới lên thay. Họ hiểu rằng, khi lá cờ còn tung bay thì ý chí chiến đấu vẫn còn nguyên vẹn.

Lê Bá Dương từng xúc động kể rằng có những người đồng đội chỉ kịp trao lá cờ cho người phía sau rồi mãi mãi nằm lại giữa chiến hào. Nhưng không ai chùn bước.

Sau chiến tranh, trở lại Thành cổ, ông đứng lặng trước dòng sông Thạch Hãn và viết những câu thơ đã làm lay động biết bao người:

"Đò lên Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm..."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn