Lá cờ trong đêm
Có những thời khắc lịch sử bắt đầu từ những điều rất nhỏ: một lời nói, một quyết định, một lá cờ.
Trong những năm tháng chuẩn bị cho Tổng khởi nghĩa Tháng Tám năm 1945, phong trào cách mạng phát triển mạnh mẽ. Võ Nguyên Giáp cùng nhiều cán bộ cách mạng hoạt động giữa muôn vàn khó khăn. Điều kiện thiếu thốn, lực lượng còn nhỏ bé, nhưng niềm tin vào ngày độc lập luôn cháy bỏng.
Một đêm, trong căn nhà đơn sơ, những người cán bộ cách mạng cùng nhau chuẩn bị công việc cho ngày mai. Ngoài trời tối đen. Không có những phương tiện hiện đại, không có những điều kiện thuận lợi. Họ chỉ có lòng tin và ý chí.
Một lá cờ đỏ sao vàng được giữ gìn cẩn thận.
Với những người có mặt hôm ấy, lá cờ không chỉ là một mảnh vải. Nó tượng trưng cho một đất nước độc lập, cho niềm hy vọng của hàng triệu người dân.
Võ Nguyên Giáp nhìn lá cờ và hiểu rằng con đường phía trước còn rất dài. Nhưng ông cũng tin rằng một dân tộc khi đã đoàn kết và có chung khát vọng thì không sức mạnh nào có thể khuất phục mãi mãi.
Sau này, lá cờ ấy tung bay trên khắp đất nước trong những ngày Cách mạng Tháng Tám thành công.
Câu chuyện nhỏ về lá cờ gợi cho chúng ta một bài học lớn: những biểu tượng của dân tộc không tự nhiên mà trở nên thiêng liêng. Đằng sau đó là biết bao con người đã hy sinh, biết bao thế hệ đã đấu tranh và biết bao ước mơ được gửi gắm.
Đối với Võ Nguyên Giáp, mỗi lá cờ Tổ quốc luôn nhắc ông về trách nhiệm với nhân dân và đất nước.



