Bài viết

. Lá cờ trong gió ngược

Ngọn đồi sau trận đánh vẫn còn nồng mùi khói. Cây cối cháy sém, đất đá xới tung. Trên đỉnh đồi, một mảnh vải đỏ mắc vào cành khô, bay phần phật trong gió. Hòa nhận ra đó là lá cờ của đơn vị. Anh leo lên, từng bước chậm rãi. Gió thổi mạnh, như muốn giật tung cả người lẫn cờ xuống sườn đồi. Khi chạm vào, anh thấy vải đã cháy sém một góc. Đường viền đen lại, nham nhở. Nhưng phần còn lại vẫn đỏ, một màu đỏ không hề phai. Anh nhớ đến người đồng đội đã cắm lá cờ này trong lúc trận đánh còn chưa ngã

Lào Cai05/05/2026Sưu tầm (Lục Yên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngọn đồi sau trận đánh vẫn còn nồng mùi khói. Cây cối cháy sém, đất đá xới tung. Trên đỉnh đồi, một mảnh vải đỏ mắc vào cành khô, bay phần phật trong gió.

Hòa nhận ra đó là lá cờ của đơn vị. Anh leo lên, từng bước chậm rãi. Gió thổi mạnh, như muốn giật tung cả người lẫn cờ xuống sườn đồi.

Khi chạm vào, anh thấy vải đã cháy sém một góc. Đường viền đen lại, nham nhở. Nhưng phần còn lại vẫn đỏ, một màu đỏ không hề phai.

Anh nhớ đến người đồng đội đã cắm lá cờ này trong lúc trận đánh còn chưa ngã ngũ. Người ấy đã không trở về.

Hòa gỡ lá cờ xuống, gấp lại cẩn thận. Anh không sửa, không thay, giữ nguyên cả vết cháy. Đó không phải là khiếm khuyết, mà là chứng tích.

Từ đó, mỗi lần hành quân, anh mang theo lá cờ. Khi mệt mỏi, anh mở ra nhìn. Không phải để nhớ quá khứ, mà để biết mình đang đi tiếp vì điều gì.

Gió vẫn thổi, nhưng lần này không còn ngược nữa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn