LÁ CỜ TRONG GIÓ THU
LÁ CỜ TRONG GIÓ THU
Mùa thu năm 1945, quê tôi bước vào những ngày lịch sử.
Sau nhiều năm sống trong cảnh nghèo đói và áp bức, người dân trong làng bắt đầu nghe tin về cuộc Tổng khởi nghĩa. Những câu chuyện về độc lập, tự do được truyền từ nhà này sang nhà khác. Người lớn nói chuyện với nhau bằng ánh mắt đầy hy vọng. Trẻ con cũng cảm nhận được rằng quê hương đang có một sự thay đổi lớn.
Trong làng có một bà cụ tên là bà Hạnh. Bà đã ngoài sáu mươi tuổi, sống một mình trong căn nhà nhỏ bên gốc đa.
Bà Hạnh từng trải qua những năm tháng vô cùng khó khăn. Chồng bà đã mất từ lâu, người con trai duy nhất cũng rời quê đi hoạt động cách mạng.
Mỗi khi có người hỏi:
– Bà có nhớ con trai không?
Bà chỉ mỉm cười:
– Nhớ chứ. Nhưng tôi tự hào về nó.
Một buổi sáng tháng Tám, một thanh niên chạy đến trước cửa nhà bà.
– Bà Hạnh! Có tin mới!
Bà vội bước ra.
– Tin gì thế cháu?
– Chính quyền đang về tay nhân dân. Làng ta chuẩn bị treo cờ!
Đôi mắt bà sáng lên.
– Cờ đâu?
Chàng trai im lặng.
– Chúng cháu chưa có cờ lớn.
Bà Hạnh quay vào trong nhà.
Một lúc sau, bà mang ra một chiếc hộp gỗ cũ.
Bà mở hộp.
Bên trong là một mảnh vải đỏ đã được gấp cẩn thận.
Chàng trai ngạc nhiên:
– Bà giữ nó từ bao giờ vậy?
Bà cười:
– Tôi giữ nhiều năm rồi. Tôi luôn nghĩ sẽ có ngày dùng đến.
Mọi người trong làng nhanh chóng tập trung lại.
Những người phụ nữ mang kim chỉ đến. Những người đàn ông dựng một cột tre cao trước sân đình.
Bà Hạnh ngồi dưới mái hiên, cẩn thận may từng đường chỉ.
Bàn tay bà đã run vì tuổi già.
Có lúc kim đâm vào ngón tay, máu đỏ thấm ra.
Một cô gái vội nói:
– Bà để cháu làm cho.
Bà lắc đầu.
– Không. Lá cờ này phải do chính tay tôi may.
Cô gái hỏi:
– Vì sao ạ?
Bà nhìn về phía xa.
– Vì tôi đã chờ ngày này quá lâu.
Mọi người im lặng.
Không ai hỏi thêm.
Đến chiều, lá cờ gần hoàn thành.
Nhưng vẫn thiếu ngôi sao vàng ở giữa.
Bà Hạnh lấy một mảnh vải vàng nhỏ.
Bà cắt thành hình ngôi sao.
Năm cánh sao được khâu thật cẩn thận.
Khi hoàn thành, bà đặt lá cờ lên bàn.
Mọi người đứng xung quanh.
Một cụ già nói:
– Đẹp quá!
Bà Hạnh nhìn lá cờ thật lâu.
– Đẹp vì đây là lá cờ của tự do.
Sáng hôm sau, cả làng tập trung trước sân đình.
Người già đứng phía trước.
Thanh niên đứng thành hàng.
Trẻ em đứng phía sau.
Bà Hạnh cầm lá cờ trên tay.
Một thanh niên bước đến:
– Để cháu treo cho bà.
Bà lắc đầu.
– Không. Hôm nay để tôi.
Bà bước từng bước chậm rãi lên bậc đình.
Đôi chân bà không còn khỏe, nhưng ánh mắt lại vô cùng kiên định.
Bà trao lá cờ cho người thanh niên.
Sợi dây được kéo lên.
Lá cờ từ từ bay lên cao.
Một cơn gió mùa thu thổi qua.
Lá cờ đỏ sao vàng tung bay giữa bầu trời xanh.
Mọi người im lặng vài giây.
Rồi tiếng hô vang lên:
– Việt Nam độc lập muôn năm!
– Việt Nam muôn năm!
Bà Hạnh đứng dưới sân đình, nước mắt chảy xuống.
Một cô gái chạy đến hỏi:
– Bà khóc à?
Bà lau nước mắt.
– Đây là nước mắt vui mừng.
Cô gái hỏi tiếp:
– Bà có nghĩ đến con trai bà không?
Bà nhìn lên lá cờ.
– Có. Nếu nó còn sống, chắc nó cũng vui lắm.
Đúng lúc ấy, một người từ ngoài đường chạy vào.
– Bà Hạnh!
Bà quay lại.
Người ấy đưa cho bà một bức thư.
– Có người gửi thư cho bà.
Hai tay bà run run mở thư.
Đó là thư của con trai bà.
Anh viết rằng anh vẫn an toàn và đang cùng đồng đội làm nhiệm vụ.
Cuối thư có một dòng:
“Ngày đất nước độc lập, mẹ hãy treo lá cờ lên thật cao. Con muốn dù ở đâu cũng biết quê hương mình đã tự do.”
Bà Hạnh đọc xong, ôm lá thư vào ngực.
Bà khóc.
Nhưng lần này, đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Vài ngày sau, ngày 2 tháng 9 năm 1945, tin Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc Tuyên ngôn Độc lập tại Quảng trường Ba Đình truyền về làng.
Người dân tập trung quanh chiếc radio.
Khi nghe lời tuyên bố khai sinh nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, tất cả cùng vỗ tay.
Bà Hạnh lại nhìn lên lá cờ.
Lá cờ vẫn bay trong gió thu.
Bà khẽ nói:
– Cuối cùng cũng đến ngày này.
Nhiều năm sau, lá cờ cũ đã bạc màu.
Bà Hạnh cũng đã trở thành một người già tóc trắng.
Nhưng mỗi mùa thu, bà vẫn ra sân đình.
Bà ngồi dưới gốc đa, ngước nhìn lá cờ.
Một đứa trẻ hỏi:
– Bà ơi, tại sao bà thích nhìn lá cờ thế?
Bà mỉm cười:
– Vì mỗi lần nhìn nó, bà lại nhớ đến mùa thu năm 1945.
– Có gì đặc biệt vậy bà?
Bà xoa đầu đứa trẻ.
– Đó là mùa thu mà cả dân tộc đứng lên để tự quyết định tương lai của mình.
Gió lại thổi.
Lá cờ đỏ sao vàng tung bay.
Và trong ánh nắng mùa thu, bà Hạnh biết rằng những gì thế hệ mình đã làm sẽ không bao giờ mất đi.
Bởi mỗi khi lá cờ bay trên bầu trời Việt Nam, câu chuyện về một mùa thu lịch sử lại được kể tiếp.
Mùa thu năm ấy đã đi qua, nhưng lá cờ và niềm tin vào độc lập thì còn mãi.


