Khác

Lá cờ truyền thống và khát vọng của người pháo thủ trẻ

Câu chuyện tái hiện trận đánh ngày 18/11/1964 tại vùng đồi Cha Lo (Quảng Bình) qua góc nhìn của pháo thủ số 1 Nguyễn Văn Rót — người trực tiếp bắt mục tiêu và đạp cò pháo theo khẩu lệnh bất tử của Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân. Sự kiên cường của người chỉ huy đã trở thành điểm tựa tinh thần giúp người pháo thủ trẻ vượt qua nỗi sợ hãi giữa làn mưa bom đạn để quật ngã máy bay thù.

Phú Thọ13/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trận địa pháo cao xạ Đại đội 3 tại đèo Cha Lo (Quảng Bình) sáng ngày 18 tháng 11 năm 1964 nắng hanh nhưng không khí vô cùng căng thẳng. Không quân Mỹ liên tục cho các tốp phản lực lao xuống đánh phá nhằm đè bẹp hỏa lực của ta, dọn đường cho các đợt oanh tạc vào tuyến đường 12.

Trên mâm pháo, pháo thủ số 1 Nguyễn Văn Rót căng mắt qua kính ngắm, tay bám chặt tay quay hướng. Tiếng bom nổ chát chúa chung quanh làm đất đá văng rát mặt, khói đạn mù mịt khiến tầm nhìn bị hạn chế nghiêm trọng. Trong khoảnh khắc hiểm nguy ấy, Chính trị viên Nguyễn Viết Xuân đã rời hầm chỉ huy, xông xáo qua từng khẩu đội để quan sát và động viên chiến sĩ.

Một quả đạn rốckét từ máy bay Mỹ nổ tung ngay sát vách hầm pháo. Mảnh bom găm sâu vào thân thể khiến Nguyễn Viết Xuân ngã gục, đùi gãy lìa và máu chảy đầm đìa. Ông Nguyễn Văn Rót cùng đồng đội định lao đến cõng chính trị viên xuống hầm cứu chữa, nhưng anh Xuân xua tay kiên quyết: "Đừng lo cho tôi! Tập trung vào máy bay địch! Đánh gục chúng nó!".

Bất chấp vết thương xé thịt, Nguyễn Viết Xuân yêu cầu y tá dùng dây đai siết chặt vết thương để cầm máu, rồi tựa lưng vào thành hầm pháo, tiếp tục theo dõi đường bay của kẻ thù. Khi thấy một chiếc F-100 của Mỹ chúi đầu bổ lao xuống đè thẳng vào vị trí mâm pháo số 1, Nguyễn Viết Xuân lấy hết sức tàn vươn mình đứng thẳng trên thành đĩa pháo, tay chỉ thẳng vào chiếc phi cơ thù và cất tiếng hô vang động cả không gian:

"Nhằm thẳng quân thù, bắn!"

Khẩu lệnh vang lên như một luồng điện xé tan sự căng thẳng trên trận địa. Pháo thủ Nguyễn Văn Rót nín thở, căn đúng đường ngắm và dồn hết sức lực đạp mạnh vào bàn đạp khai hỏa. Khẩu pháo 37mm rung chuyển dữ dội, nhả những chuỗi đạn đỏ rực lao thẳng vào chiếc F-100. Chiếc máy bay Mỹ trúng đạn bùng cháy như một ngọn đuốc lớn rồi lao cắm đầu xuống dãy núi ngàn.

Nút thắt trận đánh kết thúc, toàn đại đội chiến thắng nhưng người chính trị viên yêu quý Nguyễn Viết Xuân đã hy sinh do mất máu quá nhiều. Đối với cựu chiến binh Nguyễn Văn Rót, tiếng hô đanh thép cùng ánh mắt kiên định của Nguyễn Viết Xuân trên thành hầm pháo ngày hôm đó đã trở thành mệnh lệnh trái tim, khắc sâu vào tâm khảm ông và đi theo ông suốt những năm tháng chiến đấu dọc Trường Sơn sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Lá cờ truyền thống và khát vọng của người pháo thủ trẻ | Câu chuyện thời hoa lửa