Lá đơn nhập ngũ
Tuổi thơ tôi gắn liền với lưng trâu ,trang sách bên những cánh cò trắng muốt mà lớn lên .
Rồi những trái bom thù rơi xuống làng quê .Máu dân làng đố xuống. Bà cụ Sạch bị mảnh bom cắt qua cố,Chị Thàm dính bom bi..Ông già người Thái Bình quấy mấy gói thuốc lào đi bộ qua cầu Bắc Mục lên thăm con giữa ban trưa bị bom,tôi phải dùng sào nứa chòi mảng ruột của ông mắc trên cành phi lao sau bách hóa đem chôn Một lần trực chiến ,tôi thấy hai anh chị thanh niên lai nhau qua dốc Đèn xuống phố chỉ còn cách cầu Bắc Mục khoảng trăm met thì máy bay Mỹ đến ném bom Tôi thấy cái xe đạp của hai anh chị bay lên trong đám khói .. Sau này đội xung kích khi gặt lúa đám ruộng gần đó mời tìm thấy phần đầu của chị .Được biết anh chị lai nhau xuống phố đến hiệu để chụp ảnh kỷ niệm mai anh đi nhập ngũMẹ tôi giữa buổi trưa tranh thủ đi xúc cá,Máy bay Mỹ đén dội bom,Mẹ núp dưới mương ,một quả bom rơi cách mẹ tôi chỉ hơn chục mét,Quả bom không nổ. Nếu nổ thì gia đình tôi còn không biết mẹ tôi ở đâu.Tất cả những sự kiện xảy ra nửa đầu năm 1967 ấy .làm tuổi thơ tôi sớm dừng lại .Vì trong lòng một mối căm thù giặc .muốn ra trận bùng cháy.Tuổi trẻ bồng bột chỉ nghĩ được thế nên làm gì để được cầm súng bắn vào mặt quân thù. Thế là mới vào kỳ 1 lớp 7 tôi bỏ học .xung phong vào đội xung kích xã .Sẵng sàng làm việc những nơi nguy nhiểm nhất.. . Thế là những lá đơn xin nhập ngũ được thảo ra,Nhiều cái tên ký bằng máu ...Bước ngoặt đời tôi từ những kỷ niệm ấy.Tạm biệt lưng trâu ,Tạm biệt những trang sách diệu kỳ,những cánh cò trăng phau ấp ủ bao ước mơ,,Chúng tôi ra trận .Thế hệ ra trận ngày ấy rất nhiều người không trở về. Số về được nay cũng chẳng còn bao nhiêu. Dù không được học lên để đủ kiến thức góp sức mình nhiều hơn cho công cuộc kiến tạo đất nước giàu mạnh. Nhưng chúng tôi luôn vững tin thế hệ con cháu sẽ làm nên những bước ngoặt lịch sử. Không để máu xương của cha ông uổng phí.


