Cựu chiến binh

LÁ ĐƠN TÌNH NGUYỆN

Khi tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc vang lên, chàng thanh niên Hoàng Văn Phúc đã viết lá đơn tình nguyện nhập ngũ bằng tất cả nhiệt huyết tuổi trẻ. Quyết định năm ấy đã mở ra hành trình đầy gian khó nhưng cũng vô cùng tự hào trong những năm tháng thời hoa lửa.

Thanh Hóa30/05/2026Trương Thị Hà (Đoàn xã Hoằng Thanh)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, khi vừa tròn mười tám tuổi, bác Hoàng Văn Phúc đã tình nguyện viết đơn xin nhập ngũ dù gia đình khi ấy còn rất nhiều khó khăn. Là con trai cả trong nhà, bác hiểu cha mẹ cần người đỡ đần công việc đồng áng, nhưng trước tình hình đất nước còn chiến tranh ác liệt, người thanh niên trẻ năm ấy vẫn quyết tâm lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Bác Phúc vẫn nhớ buổi tối ngồi dưới ngọn đèn dầu nhỏ để viết lá đơn tình nguyện. Từng nét chữ còn vụng về nhưng chứa đựng tất cả lòng nhiệt huyết và quyết tâm của tuổi trẻ. Khi biết tin con trai đăng ký nhập ngũ, mẹ bác lặng lẽ quay đi lau nước mắt, còn cha chỉ khẽ gật đầu động viên con cố gắng hoàn thành nhiệm vụ.

Ngày thanh niên trong xã lên đường tòng quân, cả sân đình đông kín người tiễn đưa. Tiếng trống, tiếng loa hòa cùng những lời dặn dò khiến không khí vừa xúc động vừa đầy khí thế. Bác Phúc khoác ba lô lên vai, trong lòng vừa háo hức vừa lưu luyến khi nhìn lại mái nhà và cánh đồng quê hương lần cuối trước lúc lên đường.

Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công về đơn vị vận tải làm nhiệm vụ tiếp tế hàng hóa cho chiến trường. Công việc tuy thầm lặng nhưng vô cùng gian nan và nguy hiểm. Những đoàn xe thường phải di chuyển ban đêm qua các tuyến đường trọng điểm bị đánh phá liên tục. Có những hôm vừa đi vừa tránh bom, xe sa lầy giữa mưa rừng nhưng anh em vẫn quyết tâm đưa hàng đến đúng nơi quy định.

Điều khiến bác Phúc luôn ghi nhớ trong suốt quãng đời quân ngũ chính là tinh thần đoàn kết của đồng đội. Những người lính trẻ đến từ nhiều miền quê khác nhau nhưng luôn yêu thương, đùm bọc nhau như anh em ruột thịt. Chính tình đồng chí thiêng liêng ấy đã giúp họ vượt qua những năm tháng gian khổ nơi chiến trường.

Nhiều năm đã trôi qua nhưng bác Hoàng Văn Phúc vẫn luôn trân trọng lá đơn tình nguyện năm xưa như một dấu mốc quan trọng của cuộc đời mình. Với bác, đó là khởi đầu của quãng đời tuổi trẻ đầy tự hào, nơi người thanh niên năm ấy đã sống hết mình vì Tổ quốc trong thời hoa lửa hào hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn