Lá đơn tình nguyện vào chiến trường viết bằng máu
Trong khung cảnh tái hiện hình ảnh ở rừng Trường Sơn năm xưa với chiếc võng mắc vào thân cây trong rừng, trạm giao liên, chiếc xe tải… được tái hiện tại Khu di tích Nhà tù Hỏa Lò đã khiến cho những câu chuyện về tuổi thanh xuân của các nữ chiến sĩ trở nên xúc động nghẹn ngào.
Kể lại những ngày tháng còn là một thiếu nữ 17 tuổi, tình nguyện cầm lá đơn viết bằng máu để đi vào chiến trường, chiến sĩ Lê Thị Hải Nhi, hiện đang ở Mê Linh (Hà Nội) năm nay đã 75 tuổi bồi hồi nhớ lại: "Tôi mồ côi cả bố mẹ khi còn nhỏ. Vì thế không vấn vương nhiều với gia đình như một số bạn cùng trang lứa. Lúc đó, vì sợ địa phương không chấp thuận cho đi thanh niên xung phong bởi hoàn cảnh gia đình neo người nên tôi lấy kim châm vào đầu ngón tay cho chảy máu và viết vào đơn những dòng chữ thấm đẫm tinh thần và nhiệt huyết của tuổi trẻ tình nguyện đi vào chiến trường để tham gia vào cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc".
|
Các nữ lái xe Trường Sơn tham quan di tích Nhà tù Hỏa Lò. |
Không giống như hoàn cảnh của chiến sĩ Lê Thị Hải Nhi, bà Dương Thị The ra nhập Đại đội lái xe Trường Sơn năm 20 tuổi. Lúc đó bố mẹ biết tin con gái sẽ vào Trường Sơn và làm nhiệm vụ lái xe thì khóc nhiều lắm đồng thời tìm mọi cách ngăn cản không cho đi nhưng với quyết tâm ra đi để được cống hiến tuổi thanh xuân của mình cho đất nước, nữ chiến sĩ này đã làm đơn và lấy tên chị gái để giấu bố mẹ.
“Lúc lên tàu để vào chiến trường, tôi phải trốn trong một chiếc chăn để bố không tìm thấy. Khi ấy bố tôi chạy theo lên tàu, tìm các toa để bắt tôi về. Khi tàu bắt đầu chạy mà bố vẫn không tìm thấy tôi nên ông đi xuống. Lúc đó tôi mới thò đầu ra và đồng thời tàu chuyển bánh, tôi nói với theo chào bố. Nhìn bố lúc đó bực mình cầm hòn đá ném theo đoàn tàu mà nước mắt tôi trào ra vì thương ông. Khi vào đến Trường Sơn, tôi ít viết thư về nhà vì chữ viết không được học nhiều nên chưa thuần thục. Lúc đó, gia đình, bố mẹ khóc nhiều lắm vì lo sợ tôi hy sinh ở mặt trận”, bà Dương Thị The nhớ lại.
Cho dù mỗi người một hoàn cảnh và xuất phát điểm khác nhau nhưng họ luôn giữ gìn và phát huy tốt phẩm chất Bộ đội Cụ Hồ. Bà Nguyễn Thị Kim Quy vào Trường Sơn năm 21 tuổi. Để được trở thành nữ thanh niên xung phong, người phụ nữ này cũng phải trốn bố mẹ thì mới đi được. Khi bà làm đơn đi thanh niên xung phong, bố mẹ không hề hay biết. Lúc lĩnh quân tư trang phải mang về gửi nhà bạn. Khi lên xe đi vào chiến trường thì bố mẹ mới biết. Mẹ thương con gái vất vả và cũng lo sợ ngày tiễn con lên đường là lần cuối cùng gặp con nên mẹ cứ chạy theo xe và khóc, rồi dõi theo con đến khi khuất tầm mắt mới về.
Với những người làm cha làm mẹ thì thời nào cũng vậy, luôn mong muốn con của mình được sống trong vòng tay yêu thương của gia đình và đương nhiên là không muốn con dấn thân vào những nơi hiểm nguy, đặc biệt là con gái. Với những người cha người mẹ của các nữ lái xe Trường Sơn cũng vậy, họ cũng sẵn sàng hy sinh, sẵn sàng chịu đựng gian khổ để góp phần giải phóng quê hương đất nước nên việc ngăn cản con gái không cho đi vào chiến trường là bởi họ không muốn con mình phải nếm mùi đạn bom khi tuổi đời còn quá trẻ.




