LÁ KHÚC RỪNG GIÀ VÀ NỒI CHÁO ĐÊM BÊN BỜ SÔNG KỲ CÙNG Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Huệ (Cựu chiến sĩ quân y Trung đoàn 197)
LÁ KHÚC RỪNG GIÀ VÀ NỒI CHÁO ĐÊM BÊN BỜ SÔNG KỲ CÙNG
Nhân chứng kể lại: Cô Nguyễn Thị Huệ (Cựu chiến sĩ quân y Trung đoàn 197)
Bối cảnh lịch sử: Mùa mưa lạnh năm 1979 dọc bờ sông Kỳ Cùng (Lạng Sơn), độ ẩm cao và sương giá khiến nhiều thương binh bị nhiễm lạnh, vết mổ cũ đau nhức. Hậu cần phải tìm cách tăng cường dinh dưỡng từ thảo mộc thiên nhiên.
"Cạnh trạm phẫu dã chiến có rặng bụi rậm mọc đầy lá khúc rừng, một loại lá có vị cay ấm, thơm nồng. Đêm mùng 8 tháng 3, tận dụng lúc tiếng pháo dập tạm ngớt ngoài cửa hang, chúng tôi hái một rổ lớn lá khúc đem giã nhỏ, nấu chung với nồi cháo loãng pha muối hạt.
Mùi lá khúc rừng bốc lên thơm phức, át đi cái mùi khét lẹt của thuốc súng và mùi ẩm mốc của lòng hang đá. Từng muỗng cháo thời hoa lửa màu xanh nhạt được bón cho những chiến sĩ vừa trải qua ca phẫu thuật. Vị cháo ấm, cay nhẹ làm dịu đi cơn sốt rét, giúp anh em giữ được mạch đập dẻo dai qua đêm dài lạnh giá."



