Anh hùng Lực lượng vũ trang

La Thị Tám – cô gái “đếm bom” ở Ngã ba Đồng Lộc

Hà Tĩnh10/04/2026Đoàn xã Đức Thọ (Đoàn xã Đức Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng ác liệt của Chiến tranh Việt Nam, giữa “tọa độ lửa” Ngã ba Đồng Lộc, có một cô gái nhỏ bé nhưng mang trong mình một ý chí phi thường – đó là La Thị Tám, người được gọi với cái tên đặc biệt: “cô gái đếm bom.”

Năm 1968, khi mới 18 tuổi, La Thị Tám gia nhập lực lượng thanh niên xung phong làm nhiệm vụ tại Đồng Lộc – nơi mỗi ngày phải hứng chịu hàng trăm quả bom từ máy bay Mỹ. Công việc của chị không phải cầm súng, mà là một nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm: quan sát, đếm số bom rơi và đánh dấu vị trí bom chưa nổ để lực lượng công binh kịp thời xử lý, đảm bảo an toàn cho các tuyến xe ra tiền tuyến.

Mỗi khi máy bay xuất hiện, mọi người đều nhanh chóng tìm nơi trú ẩn. Riêng chị Tám lại lao lên các điểm cao, đứng giữa bom đạn để quan sát. Từ đó, chị ghi nhớ từng vị trí bom rơi, từng hố bom mới hình thành, rồi chạy đi báo lại cho đơn vị.

Chị từng kể lại:

“Bom vừa dứt là tôi phải chạy ngay ra đếm. Nếu chậm, xe qua có thể trúng bom nổ chậm, nguy hiểm lắm.”

Có những ngày cao điểm, chị đếm tới hàng trăm quả bom. Mỗi bước chân là một lần đối mặt với cái chết:

  • Bom nổ chậm có thể phát nổ bất cứ lúc nào

  • Đất đá còn nóng, khói bụi chưa tan

  • Máy bay có thể quay lại bất cứ lúc nào

  • Nhưng chị vẫn kiên cường bám trụ.

    Một lần, sau một trận ném bom dữ dội, chị phát hiện nhiều quả bom chưa nổ nằm rải rác trên đường. Không chờ đợi, chị lập tức đánh dấu và báo cáo. Nhờ đó, lực lượng công binh kịp thời xử lý, giúp hàng chục chuyến xe quân sự an toàn vượt qua.

    Đồng đội kể lại rằng:

    “Có những lúc thấy Tám đứng một mình giữa bãi bom, ai cũng thót tim. Nhưng cô ấy lúc nào cũng bình tĩnh lạ thường.”

    Không chỉ dũng cảm, La Thị Tám còn là người luôn lạc quan. Giữa bom đạn, chị vẫn cười, vẫn hát, vẫn động viên đồng đội. Chính tinh thần ấy đã tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị trong những ngày tháng khốc liệt nhất.

    Sau chiến tranh, La Thị Tám được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Nhưng với chị, phần thưởng lớn nhất không phải là huân chương, mà là những con đường vẫn thông suốt, những chuyến xe vẫn an toàn ra tiền tuyến.

    Giờ đây, chiến tranh đã lùi xa, nhưng câu chuyện về “cô gái đếm bom” vẫn còn được nhắc lại như một biểu tượng của lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Giữa mưa bom bão đạn, một cô gái tuổi mười tám đã dám đứng lên đối mặt với cái chết – không phải để được ghi danh, mà chỉ với một mong muốn giản dị: giữ cho con đường không bị tắc, giữ cho đất nước được sống.

    Bạn cũng đang lưu giữ
    một câu chuyện lịch sử?

    Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

    Gửi câu chuyện của bạn