La Thị Tám – cô gái đứng giữa “tọa độ chết”
Nếu Đinh Thị Thu Hiệp dùng thân mình làm cọc tiêu, thì La Thị Tám lại có một nhiệm vụ khác cũng nguy hiểm không kém.
Đó là đếm bom.
Năm 1967, khi mới 18 tuổi, La Thị Tám tham gia thanh niên xung phong.
Cô được phân công làm nhiệm vụ tại Ngã ba Đồng Lộc, một trong những trọng điểm giao thông bị đánh phá dữ dội nhất trên tuyến chi viện Bắc – Nam.
Công việc của cô nghe có vẻ đơn giản:
Đứng trên một quả đồi.
Quan sát bom.
Đếm xem có bao nhiêu quả đã nổ.
Xác định quả nào chưa nổ.
Sau đó chạy xuống cắm tiêu để báo cho công binh.
Nhưng muốn làm được việc đó, cô phải đứng ở nơi máy bay đang ném bom.
Ban đầu, La Thị Tám chỉ dám tiến gần bom chưa nổ khoảng 5 mét.
Nhưng sau đó cô nhận ra khoảng cách ấy không đủ để xác định chính xác.
Cô tự nhủ rằng nếu mình phải chết thì thà mình nguy hiểm hơn để những người khác được an toàn.
Và cô tiến gần hơn.
Có lần bom nổ gần đến mức đất đá vùi lấp cả người.
Cô bò ra.
Đứng dậy.
Rồi tiếp tục công việc.
Suốt khoảng 200 ngày đêm, La Thị Tám đã đếm và cắm tiêu 1.205 quả bom.
Một con số rất lớn.
Nhưng phía sau con số ấy là hàng trăm lần cô phải chạy qua những bãi bom.
Ngày nay, quả đồi nơi cô từng đứng được gọi là đồi La Thị Tám.
Điều thú vị là sau chiến tranh, La Thị Tám không trở thành một người xa cách với đời thường.
Bà sống giản dị.
Vẫn kể về những năm tháng ấy bằng giọng bình thản.
Có lẽ vì với bà:
đó chỉ là nhiệm vụ được giao.
Và chính sự bình dị ấy làm câu chuyện của bà càng đáng nhớ.


