Cựu Thanh niên xung phong

La Thị Tám – Đóa hoa dũng cảm nở giữa Ngã ba Đồng Lộc

Khi tìm hiểu về lịch sử Việt Nam trong thế kỷ XX, đặc biệt là thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước, mình nhận ra có những địa danh đã hóa thành huyền thoại, và có những con người đã dùng chính tuổi thanh xuân phơi phới của mình để chặn đứng sự tàn phá của bom đạn. Ngã ba Đồng Lộc là một tọa độ lửa như thế, và Nữ Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân La Thị Tám là một trong những biểu tượng sáng ngời nhất của thế hệ thanh niên xung phong thời bấy giờ.

Thái Nguyên12/04/2026Nguyễn Hải Nhật Minh (Khoa Điện-Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp-ĐH Thái Nguyên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) từng là "yết hầu" giao thông quan trọng bậc nhất, nơi mọi tuyến đường chi viện từ miền Bắc vào miền Nam đều phải đi qua. Nhận rõ vị trí chiến lược này, đế quốc Mỹ đã dội xuống đây hàng vạn tấn bom đạn nhằm cắt đứt mạch máu giao thông của ta. Đất đá bị cày xới, không một bóng cây ngọn cỏ nào có thể sống sót. Giữa chảo lửa ấy, tháng 12 năm 1967, cô gái trẻ La Thị Tám khi đó mới tròn 18 tuổi, đã tình nguyện gia nhập đơn vị thanh niên xung phong, nhận nhiệm vụ vô cùng hiểm nguy: quan sát, đếm và cắm tiêu những quả bom chưa nổ.

Công việc của Tám không phải là cầm súng bắn máy bay, nhưng lại là sự đối mặt trực tiếp với tử thần từng giây từng phút. Hàng ngày, cô đứng trên một quả đồi cao, nơi trống trải nhất để có tầm nhìn bao quát. Khi máy bay Mỹ gầm rú lao tới thả bom, mặt đất rung chuyển, bụi bay mịt mù, mọi người tìm chỗ ẩn nấp, thì Tám lại phải đứng thẳng người, căng mắt ra nhìn xem có bao nhiêu quả bom rơi xuống, quả nào đã nổ, quả nào chưa nổ và rơi ở vị trí nào.

Máy bay vừa đi khuất, không màng đến hiểm nguy bom có thể phát nổ bất cứ lúc nào, La Thị Tám lập tức lao xuống đồi. Cô chạy đến từng miệng hố bom, dùng những nhánh cây hoặc cọc tre có buộc mảnh vải đỏ để cắm tiêu đánh dấu, làm hoa tiêu cho lực lượng công binh đến rà phá, đảm bảo an toàn cho những đoàn xe vận tải tiến ra tiền tuyến. Có những ngày cô phải chạy lên chạy xuống đồi hàng chục lần, đất đá vùi lấp cả người, quần áo rách tươm, tai ù đặc vì tiếng nổ. Suốt 200 ngày đêm bám trụ tại Đồng Lộc, cô gái 18 tuổi ấy đã đếm và cắm tiêu chính xác cho 1.205 quả bom.

Điều khiến mình xúc động sâu sắc không chỉ là sự gan dạ, dũng cảm của La Thị Tám, mà là hình ảnh đối lập vô cùng mạnh mẽ: một cô gái có thân hình nhỏ nhắn, nụ cười tươi tắn của tuổi đôi mươi lại hiên ngang đứng đối đầu với những cỗ máy chiến tranh khổng lồ và tàn bạo nhất thế giới. Không có một chút sợ hãi hay chùn bước. Chính hình ảnh kiên cường ấy đã tạo cảm hứng để nhạc sĩ Doãn Nho sáng tác nên ca khúc bất hủ "Người con gái sông La". Cô và biết bao đồng đội khác – trong đó có 10 cô gái thanh niên xung phong đã anh dũng hy sinh – chính là những bông hoa tươi thắm nhất nở rộ giữa tàn lửa đạn.

Sau chiến tranh, La Thị Tám trở về với cuộc sống đời thường, giản dị và khiêm tốn. Bà ít khi nói về những chiến công của mình, mà thường rưng rưng nước mắt khi nhắc về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại ở lứa tuổi đôi mươi.

Nhìn lại câu chuyện của Nữ anh hùng La Thị Tám, mình cảm nhận được một luồng sinh khí mãnh liệt của tuổi trẻ Việt Nam thời chiến. Các anh, các chị đã sống một cuộc đời không hề hoài phí. Với những người trẻ hôm nay, khi không còn phải đối mặt với bom rơi đạn nổ, hình ảnh cô gái cắm tiêu bom năm ấy là một lời nhắc nhở mạnh mẽ về lòng can đảm và tinh thần trách nhiệm. Đất nước đang bước vào kỷ nguyên mới, những "quả bom" vô hình ngày nay có thể là sự nghèo nàn, lạc hậu, là những thách thức về công nghệ hay môi trường. Học theo tinh thần của La Thị Tám, thanh niên chúng ta cần phải có dũng khí để đương đầu với khó khăn, dám dấn thân vào những nơi gian khổ để góp phần xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu mạnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn