Bài viết

LA THỊ TÁM: "MẮT THẦN" TRÊN TỌA ĐỘ CHẾT VÀ 116 NGÀY ĐÊM ĐỐI MẶT VỚI TỬ THẦN

Phú Thọ21/01/2026Sưu tầm (xã Đại Đình)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) - năm 1968. Trong những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, Ngã ba Đồng Lộc được coi là "túi bom" của miền Bắc, nơi địch trút xuống hàng vạn tấn thuốc nổ nhằm cắt đứt mạch máu giao thông chi viện cho miền Nam. Giữa làn mưa bom bão đạn ấy, hình ảnh một người con gái nhỏ nhắn đứng trên đỉnh đồi cao, tay cầm ống nhòm, tay cầm cờ hiệu để đếm từng quả bom rơi đã trở thành huyền thoại. Đó là Anh hùng La Thị Tám, người con gái đã đi vào bài hát "Người con gái sông La" bất hủ.

La Thị Tám sinh năm 1949 tại Hà Tĩnh. Ở tuổi 18, chị gia nhập đội Thanh niên xung phong và được giao nhiệm vụ quan sát, đánh dấu tọa độ bom nổ chậm tại khu vực Đồng Lộc.

Phóng viên: Thưa các nhân chứng là đồng đội tại đơn vị giao thông vận tải năm xưa, công việc "đếm bom" của chị La Thị Tám thực sự diễn ra nguy hiểm như thế nào?

Nhân chứng: Ngã ba Đồng Lộc ngày ấy không có lấy một ngọn cỏ xanh, đất đá bị cày đi xới lại nát vụn. Nhiệm vụ của Tám là đứng trên đỉnh đồi Mồi – nơi cao nhất để quan sát máy bay Mỹ trút bom. Khi bom rơi, chị phải nhìn thật kỹ xem quả nào nổ, quả nào chưa nổ, rồi chạy xuống cắm tiêu đánh dấu để công binh đến phá. Suốt 116 ngày đêm bám trụ, chị đã đếm và đánh dấu chính xác hơn 1.200 quả bom. Chị đứng sừng sững giữa trời, coi thường cái chết để dẫn đường cho những chuyến xe ra tiền tuyến. Tám không chỉ có đôi mắt sáng, chị có một trái tim không biết sợ là gì.

Hình ảnh La Thị Tám hiên ngang trên đỉnh đồi giữa khói bom mù mịt đã trở thành biểu tượng cho ý chí quật cường của thế hệ trẻ Việt Nam. Chị là nhân chứng cho một thời đại mà "máu có thể chảy nhưng đường không thể tắc".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn