La Thị Tám: Ngọn Đèn Đứng Gần Tọa Độ Lửa (1)
Câu chuyện tái hiện hình ảnh kiên cường của Nữ anh hùng La Thị Tám trên đỉnh đồi cao tại Ngã ba Đồng Lộc – "tọa độ lửa" ác liệt nhất của tuyến đường vận tải chiến lược. Qua góc nhìn của một người lái xe tải, cô hiện lên với tinh thần trách nhiệm phi thường: bất chấp bom đạn rải thảm liên tục, cô vẫn bám trụ trên đài quan sát để đếm, định vị và cắm cọc tiêu đánh dấu bom nổ chậm. Sự kiên trì và lòng quả cảm của cô đã trở thành chiếc "kim chỉ nam" sống, bảo vệ an toàn cho hàng ngàn chuyến xe tiến v
Mặt đất Ngã ba Đồng Lộc những ngày năm 1968 không có một giờ yên tĩnh. Khói bom đen kịt vừa dứt, loạt bom khác đã vây bọc, cày xới những đồi trọc Hà Tĩnh thành những hố sâu hoắm đỏ lòm như những vết thương rớm máu. Tôi là một tài xế xe tải vượt Trường Sơn, đã từng đi qua bao nhiêu "tọa độ chết", nhưng chưa nơi nào khiến tôi nể phục và ám ảnh bằng đồi đài quan sát này — nơi một người con gái nhỏ nhắn tên La Thị Tám hằng ngày đứng giữa ngút ngàn bom đạn.
Chiều hôm ấy, trận oanh tạc của máy bay phản lực Mỹ vừa quét qua, mặt đất vẫn còn rung lên bần bật, hơi bom nóng rát, nồng nặc mùi lưu huỳnh. Tôi dừng xe dưới chân đồi, ngước mắt nhìn lên đỉnh dốc.
Giữa làn khói bụi mịt mù, một dáng người mảnh khảnh bận bộ quần áo thanh niên xung phong bạc màu đứng sừng sững trên đồi cao. Tay cô cầm chiếc ống nhòm, mắt dán chặt vào những làn khói bụi để định vị từng quả bom nổ chậm vừa rơi xuống.
Tôi lao lên đồi, hét lớn giữa tiếng gầm rú của máy bay địch đang quay vòng:
"Tám ơi! Xuống hầm mau! Nó đang vòng lại ném bom đợt hai kìa em!"
La Thị Tám không hề rời vị trí, cô chỉ quay nghiêng đầu, mái tóc đen dài bay trong gió ngàn, giọng nói xứ Nghệ lanh lảnh, kiên định vượt qua tiếng động cơ:
"Anh cứ né vào hầm đi! Tôi phải đứng đây mới nhìn rõ được hướng bom rơi. Nếu không cắm cọc tiêu kịp thời, đêm nay đoàn xe của các anh làm sao qua được Ngã ba!"
Vừa dứt lời, một loạt bom tạ dội xuống ngay sườn đồi. Đất đá sụt lở, hất tung mọi thứ. Tôi bị áp lực bom đẩy ngã nhào, đầu óc choáng váng. Khi làn khói đen vừa tản ra, tôi hoảng hốt nhìn lên đỉnh đồi. Căn hầm chữ A bên cạnh đã sập, nhưng La Thị Tám đã lồm cồm bò dậy từ đống đất đá. Cô phủi vội lớp bụi mù bám đầy trên mặt, mắt lại áp chặt vào ống nhòm, tay cầm cây cọc tiêu run nhẹ vì chấn động nhưng ánh mắt thì rực lửa:
"Quả thứ mười ba ở sát mép đường... Quả thứ mười bốn nằm giữa ngầm... Anh em ơi, theo tôi ra cắm cọc!"
Tôi đứng lặng người trước sự dũng cảm phi thường ấy. Suốt 200 ngày đêm bám trụ tại ngã ba tử thần này, người con gái chưa đầy hai mươi tuổi ấy đã đếm và cắm mốc định vị cho hơn 1.200 quả bom nổ chậm. Mỗi lần cô đứng trên đỉnh đồi cao là một lần cô đem tính mạng mình ra làm bia đỡ đạn, làm ngọn hải đăng bằng xương bằng thịt để dẫn đường cho những chuyến xe chở hàng ra tiền tuyến.
Đêm muộn, khi đoàn xe của tôi bắt đầu chuyển bánh qua đoạn ngầm an toàn nhờ những cọc tiêu cắm chính xác, tôi nhìn thấy Tám đứng bên vệ đường, tay cầm chiếc đèn pin nhỏ vẫy chào. Tôi hạ kính cabin, hét lớn:
"Cảm ơn em nghe Tám! Em là ngôi sao sáng nhất của Ngã ba này đó!"
Tám cười, nụ cười hiền hậu làm bừng sáng cả màn đêm Trường Sơn xám xịt khói bom:
"Có gì đâu anh, trách nhiệm của thanh niên tụi em mà. Các anh cứ yên tâm đi tới đích, đường thông tuyến là tụi em vui rồi!"
Chiếc xe tải của tôi từ từ lướt qua, nhưng hình ảnh người con gái Hà Tĩnh đứng trên đỉnh đồi lộng gió, đối mặt với bão lửa quân thù bằng sự kiên trì và trách nhiệm cao cả, mãi mãi khắc sâu vào tâm khảm tôi. La Thị Tám không cầm súng chiến đấu, nhưng chính cô là ngọn lửa kiên trung, thắp sáng niềm tin và mở lối cho những mạch máu giao thông của Tổ quốc không bao giờ ngừng chảy.



