Anh hùng Lực lượng vũ trang

"La Thị Tám – Ngọn hải đăng trên tọa độ chết Đồng Lộc"

Tác phẩm tái hiện những năm tháng thanh xuân rực rỡ của "bông hoa thép" La Thị Tám trên đỉnh đồi Mồi – Ngã ba Đồng Lộc. Với nhiệm vụ đếm bom rơi và cắm tiêu đánh dấu bom nổ chậm, bà đã trở thành biểu tượng cho ý chí quật cường, không khuất phục trước mưa bom bão đạn của thế hệ thanh niên xung phong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ.

Thái Nguyên23/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tuổi đôi mươi trên đỉnh đồi lộng gió

Giữa những năm tháng đánh Mỹ ác liệt nhất, có một địa danh đã trở thành nỗi khiếp sợ của không quân Mỹ và là biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm Việt Nam: Ngã ba Đồng Lộc. Tại "túi bom" này, có một cô gái nhỏ nhắn, quê ở Hà Tĩnh, đã tình nguyện dấn thân vào nơi nguy hiểm nhất. Đó là La Thị Tám.

Năm 1967, ở tuổi 18 – cái tuổi đẹp nhất của người con gái, bà gia nhập đơn vị Thanh niên xung phong và được giao nhiệm vụ tại tổ quan sát máy bay, đếm bom rơi tại núi Mồi. Đỉnh đồi ấy là nơi cao nhất, cũng là nơi dễ trúng đạn nhất, nhưng đó lại là "mắt thần" để giữ cho mạch máu giao thông ra tiền tuyến không bao giờ đứt đoạn.

Vũ điệu giữa làn bom đạn

Nhiệm vụ của La Thị Tám nghe qua tưởng chừng đơn giản nhưng lại là cuộc chơi trốn tìm với tử thần: Đứng trên đồi cao, dùng ống nhòm quan sát máy bay Mỹ trút bom, đếm kỹ từng quả, ghi nhớ vị trí những quả bom chưa nổ để chạy xuống cắm tiêu, báo động cho bộ đội và thanh niên xung phong đến phá bom, mở đường.

Suốt 200 ngày đêm ròng rã, dưới cái nắng cháy da thịt của miền Trung và những trận oanh tạc kinh hoàng, bóng dáng nhỏ nhắn ấy vẫn hiên ngang trên đỉnh đồi.

"Mỗi lần bom dội, đất đá phủ kín người, tôi lại rũ đất đứng lên để đếm tiếp. Lúc đó không biết sợ là gì, chỉ sợ mình đếm thiếu, đồng đội đi vào trúng bom thì tội lắm" – bà Tám từng chia sẻ.

Người ta thống kê được rằng, chỉ trong một thời gian ngắn, bà đã tận mắt chứng kiến và đếm được hơn 1.205 quả bom trút xuống mảnh đất này. Có những lần bom nổ ngay sát cạnh, áp lực hất văng bà xuống hố, nhưng cứ dứt đợt pháo, bà lại leo lên điểm cao, tay cầm cờ tiêu chuẩn bị cho nhiệm vụ mới.

Người con gái đi vào huyền thoại

Hình ảnh người con gái đứng trên đồi cao, đôi mắt quầng sâu vì thiếu ngủ nhưng rực sáng niềm tin đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho văn nghệ sĩ. Nhạc sĩ Doãn Nho khi chứng kiến sự quả cảm của bà đã viết nên ca khúc Người con gái sông La bất hủ.

Năm 1970, khi mới 21 tuổi, La Thị Tám vinh dự được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Bà không chỉ là một nhân chứng lịch sử, bà là hiện thân của một thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước", những người đã lấy thân mình làm lễ đài cho Tổ quốc hóa vinh quang.

Sống tiếp những ngày hòa bình giản dị

Sau chiến tranh, bà trở về đời thường với cuộc sống khiêm nhường tại quê nhà Hà Tĩnh. Người anh hùng năm ấy vẫn giữ nguyên bản chất chất phác, đôn hậu của người phụ nữ miền Trung. Mỗi khi nhắc về quá khứ, bà luôn dành sự trân trọng nhất cho những đồng đội đã ngã xuống, đặc biệt là 10 cô gái Ngã ba Đồng Lộc – những người chị em đã cùng bà sống những năm tháng hoa lửa đẹp nhất.

Kết bài

Tác phẩm về bà La Thị Tám là lời tri ân sâu sắc gửi đến thế hệ thanh niên xung phong Việt Nam. Câu chuyện về "người con gái đếm bom" sẽ mãi là bài học về lòng quả cảm, lời nhắc nhở cho thế hệ hôm nay rằng: Hòa bình được đổi bằng tuổi trẻ và máu xương của những đóa hoa bất tử trên đỉnh đồi Mồi năm ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn