Cựu Thanh niên xung phong

LA THỊ TÁM – NGƯỜI CON GÁI SÔNG LA GIỮA MƯA BOM

Hoàng Minh Anh

Hà Tĩnh26/08/2026xã An Quang (xã An Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cái tên chỉ cần nhắc lên, người ta đã nhớ đến cả một vùng đất.

Với La Thị Tám, đó là Đồng Lộc – nơi từng ghi dấu những năm tháng chiến tranh khốc liệt và sự hy sinh của biết bao người trẻ.

Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo, cha mất sớm, La Thị Tám phải bỏ học khi còn nhỏ. Năm 1967, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc và bước chân của hai người anh, cô gái trẻ viết đơn tình nguyện nhập ngũ.

Tuổi mười chín, đôi mươi đáng lẽ là tuổi của những ước mơ.

Nhưng với La Thị Tám, tuổi trẻ được bắt đầu bằng những ngày tháng trên tuyến đường chiến lược.

Nhiệm vụ của cô là góp phần bảo đảm giao thông thông suốt, để từng đoàn xe, từng chuyến hàng, từng nguồn chi viện có thể vượt qua vùng đất đầy bom đạn.

Công việc ấy nghe tưởng đơn giản.

Nhưng mỗi lần máy bay địch xuất hiện, con đường có thể biến thành một vùng đất chết.

Bom vừa rơi xuống, những người thanh niên lại phải nhanh chóng san lấp hố bom, sửa đường, bảo đảm cho đoàn xe tiếp tục đi.

Có những lúc tiếng bom còn chưa dứt.

Khói vẫn còn phủ kín mặt đường.

Nhưng những bàn tay trẻ tuổi đã lại bắt đầu công việc.

Không ai có thể nói chắc rằng mình sẽ bình an sau ngày hôm ấy.

Nhưng họ vẫn làm.

Bởi phía trước là chiến trường.

Và phía sau là cả một hậu phương đang chờ.

La Thị Tám đã trở thành một trong những hình ảnh tiêu biểu của tuổi trẻ trên tuyến lửa.

Câu chuyện của bà sau này trở thành nguồn cảm hứng cho ca khúc “Người con gái sông La” của nhạc sĩ Doãn Nho.

Nhưng có lẽ, điều đẹp nhất không nằm ở bài hát.

Mà nằm ở cô gái năm nào đã đứng giữa bom đạn với một suy nghĩ rất giản dị:

Đường còn phải thông.

Đồng đội còn phải đi.

Những chuyến hàng còn phải đến.

Và nhiệm vụ của mình chưa thể dừng lại.

Chiến tranh rồi cũng kết thúc.

Những con đường năm xưa dần trở lại bình yên.

Cô gái bên dòng sông La ngày nào cũng bước sang một cuộc đời khác.

Nhưng ký ức về tuổi trẻ thì vẫn còn đó.

Một tuổi trẻ không có những buổi hẹn hò bình yên.

Không có những ngày tháng vô lo.

Chỉ có bom đạn, đồng đội và một niềm tin mãnh liệt vào ngày đất nước hòa bình.

Ngày hôm nay, khi chúng ta đi trên những con đường bình yên, có lẽ sẽ rất khó tưởng tượng rằng đã từng có những cô gái trẻ đứng giữa mưa bom để giữ cho những con đường ấy không bị chia cắt.

La Thị Tám chính là một trong những người con gái như thế.

Tuổi trẻ của họ đã đi qua. Nhưng con đường họ góp phần giữ lại vẫn còn ở đó. Và mỗi bước chân hôm nay là một lời nhắc rằng chúng ta chưa bao giờ được phép quên những người đã từng đứng giữa lửa đạn để bảo vệ con đường của Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn