LÁ THƯ
Ngày ấy, ông nội tôi lên đường khi mới tròn mười chín tuổi. Trong chiếc ba lô bạc màu, ông luôn giữ một lá thư đã nhàu nát. Bà tôi kể, đó là lá thư ông viết vội trước lúc hành quân, chỉ vài dòng: “Nếu mai này con không về, mong má đừng khóc. Con đi vì đất nước cần.”
Trên chiến trường, ông đã nhiều lần lấy thư ra đọc lại, như để tự nhắc mình rằng phía sau lưng là quê nhà, là những người đang chờ hòa bình.
Nhiều năm sau, lá thư ấy được giữ trong khung kính, như một kỷ vật thiêng liêng. Tôi hiểu rằng, thời hoa lửa không chỉ có bom đạn, mà còn có tình yêu, niềm tin và sự kiên cường của tuổi trẻ Việt Nam.



