Thân nhân liệt sĩ, người có công

Lá Thư

Tình đồng đội có thể tiếp nối ước mơ của người đã ngã xuống.

09/03/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một khu rừng mưa ẩm ướt của chiến trường, tiểu đội của Minh đang trú tạm sau một trận giao tranh ác liệt. Tiếng pháo xa xa vẫn dội lại như sấm. Minh lặng lẽ lấy từ túi áo ra một lá thư chưa kịp gửi về nhà. Đó là thư cho mẹ.

“Con vẫn khỏe. Đừng lo cho con…”

Minh viết đến đó rồi dừng lại. Anh biết mình không thể kể hết những gì đã thấy: những đêm hành quân không ngủ, những người bạn vừa còn cười nói hôm qua đã ngã xuống hôm nay.

Ngồi cạnh anh là Hòa – người bạn thân nhất trong tiểu đội. Hòa hay trêu Minh là “nhà văn của đơn vị” vì Minh thường viết thư dài.

“Viết xong chưa? Hòa hỏi nhỏ.
“Chưa… chiến tranh khó viết quá.”

Hai người bật cười khẽ.

Ngày hôm sau, đơn vị nhận nhiệm vụ tiến công một cứ điểm quan trọng. Trận chiến diễn ra dữ dội. Khói súng mù mịt. Tiếng súng, tiếng đất đá nổ tung.

Trong lúc cả tiểu đội tiến lên, một quả pháo rơi rất gần.

Minh chỉ kịp nghe Hòa hét lên:
“Minh, nằm xuống!”

Một lực đẩy mạnh khiến Minh ngã xuống hố đất. Khi anh tỉnh lại, khói đã tan bớt. Nhưng Hòa nằm đó, bất động.

Hòa đã dùng thân mình đẩy Minh xuống hố, nhận trọn sức ép của vụ nổ.

Trong balo của Minh vẫn còn lá thư chưa gửi.

Sau chiến tranh, Minh trở về quê Hòa. Anh mang theo lá thư ấy.

Trước bàn thờ người bạn, Minh đặt lá thư xuống và nói nhỏ:

“Nhờ cậu… tớ mới còn sống để gửi nó.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn