Khác

LÁ THƯ BÁO TỬ TRONG NGĂN TỦ

Quảng Ninh25/08/2026Xã Long Hưng (Đoàn xã Long Hưng)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có một gia đình ở quê tôi nhiều năm vẫn giữ một lá thư báo tử trong chiếc tủ gỗ.

Lá thư đã cũ, giấy ngả màu vàng.

Nhưng người mẹ trong gia đình ấy chưa bao giờ để nó thất lạc.

Con trai bà nhập ngũ khi còn rất trẻ.

Trước ngày đi, anh nói:

“Con đi rồi sẽ về.”

Người mẹ tin vào lời hứa ấy.

Những năm đầu, gia đình vẫn nhận được thư.

Anh kể về đơn vị, hỏi thăm mẹ và luôn nhắc mọi người giữ gìn sức khỏe.

Rồi thư thưa dần.

Cho đến một ngày, người cán bộ địa phương mang đến một lá thư.

Người mẹ nhìn phong bì đã hiểu.

Bà không mở ngay.

Bà ngồi rất lâu.

Sau đó mới run run đọc.

Con trai bà đã hy sinh.

Ngày ấy, cả gia đình chìm trong đau thương.

Nhưng người mẹ vẫn giữ lá thư báo tử.

Không phải vì bà muốn giữ nỗi buồn.

Mà bởi đó là dấu mốc cuối cùng xác nhận rằng người con của bà đã dành tuổi trẻ cho Tổ quốc.

Nhiều năm sau, khi đoàn viên thanh niên đến thăm gia đình, bà lấy lá thư ra cho chúng tôi xem.

Bà nói:

“Ngày ấy tôi đau lắm. Nhưng tôi vẫn tự hào về con.”

Tôi nhìn người mẹ đã già.

Tôi không biết phải nói gì.

Có những nỗi đau không thể dùng lời để an ủi.

Chỉ có thể cúi đầu trước sự hy sinh ấy.

Lá thư báo tử trong ngăn tủ không chỉ là một tờ giấy.

Nó là ký ức của một gia đình.

Nó là bằng chứng về sự mất mát mà chiến tranh để lại.

Và nó nhắc nhở chúng tôi rằng phía sau mỗi người lính hy sinh là một gia đình đã phải sống tiếp với nỗi nhớ.

Từ hôm đó, tôi hiểu rằng khi đến thăm các gia đình chính sách, điều chúng ta cần mang theo không chỉ là những món quà.

Quan trọng hơn là sự chân thành và lòng biết ơn.

Bởi những người đã hy sinh không cần chúng ta thương hại.

Họ xứng đáng được nhớ đến bằng niềm tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn