Cựu chiến binh

Lá thư bên bờ suối

Câu chuyện kể về một chiến sĩ trẻ làm nhiệm vụ chuyển công văn trong những ngày mưa bom, và một lá thư chưa kịp gửi đã trở thành kỷ vật thiêng liêng giữa chiến trường

Bắc Ninh06/04/2026Ngô Thị Vân Oanh (Trường Tiểu học Phú Lâm 2)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, anh Nguyễn Văn Lâm khi ấy mới tròn hai mươi tuổi, được giao nhiệm vụ làm chiến sĩ thông tin. Công việc của anh là mang công văn, thư từ qua những con đường rừng nguy hiểm, băng qua suối sâu và những vùng địch đánh phá liên tục.

Một chiều mưa tầm tã, đơn vị nhận được một bức điện khẩn cần chuyển đến chốt tiền tiêu. Anh Lâm lập tức lên đường. Con đường rừng trơn trượt, nước suối dâng cao, nhưng anh vẫn ôm chặt túi tài liệu trước ngực, cố gắng đi thật nhanh.

Khi đến một con suối lớn, nước chảy xiết hơn thường ngày, anh dừng lại vài giây rồi quyết định lội qua. Giữa dòng nước lạnh buốt, anh bỗng nghe tiếng gọi yếu ớt từ phía hạ lưu. Lần theo âm thanh, anh phát hiện một chiến sĩ bị thương đang mắc kẹt giữa những tảng đá.

Không chần chừ, anh Lâm gửi lại túi công văn trên bờ, lao xuống kéo đồng đội lên. Sau gần một giờ vật lộn với dòng nước, anh đã đưa được người lính vào bờ an toàn. Người chiến sĩ ấy nắm tay anh, trao lại một lá thư đã nhàu nát, nói trong hơi thở đứt quãng:
“Nhờ… gửi giúp… về cho mẹ…”

Nhưng khi anh Lâm quay lại bờ suối để tiếp tục nhiệm vụ, dòng nước đã cuốn trôi chiếc túi công văn. Anh lặng người trong giây lát, rồi nhanh chóng quay về đơn vị báo cáo. Sau đó, anh cùng đồng đội quay lại tìm kiếm suốt đêm và may mắn tìm lại được tài liệu mắc vào một bụi cây ven suối.

Nhiệm vụ hoàn thành, nhưng điều khiến anh day dứt là người chiến sĩ bị thương đã không qua khỏi. Lá thư anh giữ lại trở thành kỷ vật. Sau chiến tranh, anh Lâm đã tìm về quê của người lính ấy, trao tận tay mẹ anh bức thư.

Người mẹ run run mở thư, nước mắt lăn dài khi đọc những dòng chữ giản dị: lời hỏi thăm, lời hứa sẽ trở về…

Anh Lâm kể lại, giọng trầm lại:
“Chiến tranh qua đi, nhưng có những lá thư không bao giờ đến đúng lúc. Chỉ có tình người là còn mãi.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn