Lá thư bên dòng sông
Năm 1968, tại một ngôi làng nhỏ ven sông ở miền Trung Việt Nam, có một cậu bé tên là Nam. Làng của Nam nằm giữa những cánh đồng lúa xanh rì, nhưng chiến tranh đã khiến nơi yên bình ấy trở nên khác hẳn.
Năm 1968, tại một ngôi làng nhỏ ven sông ở miền Trung Việt Nam, có một cậu bé tên là Nam. Làng của Nam nằm giữa những cánh đồng lúa xanh rì, nhưng chiến tranh đã khiến nơi yên bình ấy trở nên khác hẳn. Thỉnh thoảng, từ xa vọng lại tiếng máy bay và tiếng bom làm cả làng phải chạy xuống hầm trú ẩn.
Cha của Nam là một người lính đang chiến đấu ở chiến trường xa. Trước khi đi, ông để lại cho Nam một chiếc kèn nhỏ bằng gỗ và nói:
“Khi nào con nhớ cha, hãy thổi chiếc kèn này. Cha tin một ngày nào đó cha sẽ nghe thấy.”
Nam không biết liệu cha có thật sự nghe thấy không, nhưng mỗi buổi chiều cậu đều ra bờ sông, ngồi trên tảng đá quen thuộc và thổi chiếc kèn.
Một ngày nọ, làng nhận được tin có đơn vị bộ đội đi qua. Trong số họ có một người lính mang theo túi thư từ chiến trường gửi về. Nam chạy đến hỏi:
“Chú ơi, chú có thư của cha cháu không?”
Người lính lật từng lá thư trong túi. Một lúc sau, ông mỉm cười và đưa cho Nam một phong thư đã hơi sờn góc. Trên đó có tên cha cậu.
Nam run run mở thư. Trong thư, cha cậu viết rằng ở nơi chiến trường xa xôi, đôi khi vào ban đêm ông tưởng như nghe thấy tiếng kèn rất nhỏ vọng qua trí nhớ của mình. Và điều đó giúp ông nhớ rằng ở quê nhà vẫn có gia đình đang chờ.
Cuối thư, cha viết:
“Con hãy giữ chiếc kèn nhé. Khi chiến tranh kết thúc, cha sẽ về nghe con thổi.”
Nam gấp lá thư lại, ngồi bên bờ sông thật lâu. Chiều hôm ấy, cậu thổi chiếc kèn lâu hơn mọi ngày. Tiếng kèn nhỏ bé bay qua cánh đồng lúa, qua dòng sông lặng lẽ, như mang theo hy vọng rằng một ngày nào đó đất nước sẽ yên bình và cha cậu sẽ trở về.



