Lá thư bên ngọn đèn dầu
Năm 1971, chàng thanh niên Hoàng Văn Dọn ở thôn Chiềng Pằn 1, xã Gia Hội vừa tròn hai mươi tuổi thì viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Tháng 8 năm ấy, trong buổi chia tay dưới chân đồi quê nhà, mẹ ông lặng lẽ gói cho con trai ít cơm nắm và chiếc khăn tay đã sờn mép.
Những năm ở chiến trường, giữa bom đạn ác liệt, điều quý giá nhất với ông Dọn là những lá thư từ quê gửi vào. Mỗi lần hành quân trở về đơn vị, ông lại ngồi bên ngọn đèn dầu leo lét, cẩn thận mở thư đọc từng dòng chữ của mẹ. Có lần bom rơi sát hầm trú ẩn, nhiều đồ đạc bị cháy, nhưng ông vẫn giữ được chiếc túi đựng thư như một báu vật.
Sau ngày đất nước thống nhất, trở về quê hương Gia Hội, ông vẫn cất giữ những lá thư cũ trong chiếc hòm gỗ nhỏ như một phần ký ức của “một thời hoa lửa”.


