Anh hùng Lực lượng vũ trang

Lá thư bí mật qua đèo

Tôi nghe câu chuyện này từ cụ Vi Văn Lộc, một cựu giao liên ở miền Tây Nghệ An. Cụ bảo rằng trong những năm kháng chiến chống Pháp, có những thứ quý hơn gạo, hơn muối, thậm chí hơn cả tiền bạc. Đó là một lá thư bí mật có thể cứu được cả một cơ sở cách mạng.

Cao Bằng15/08/2026Xã Hữu Kiệm (Đoàn xã Hữu Kiệm)4 lượt xem0 lượt chia sẻ
Lá thư bí mật qua đèo

Tôi nghe câu chuyện này từ cụ Vi Văn Lộc, một cựu giao liên ở miền Tây Nghệ An. Cụ bảo rằng trong những năm kháng chiến chống Pháp, có những thứ quý hơn gạo, hơn muối, thậm chí hơn cả tiền bạc. Đó là một lá thư bí mật có thể cứu được cả một cơ sở cách mạng.

Cụ nói: “Ngày ấy chúng tôi đi qua đèo không chỉ mang giấy, mà mang theo sinh mạng của nhiều người.”

Năm 1951, cụ Lộc mới mười sáu tuổi. Bản của cụ nằm gần con đèo Khe Rộc, nơi nối vùng tự do với một khu vực thường xuyên có địch tuần tra.

Vì nhỏ người, nhanh nhẹn và thuộc từng lối rừng, cụ được giao làm giao liên.

Một buổi chiều mưa, cán bộ huyện gọi cụ đến. Ông lấy từ túi áo ra một phong thư nhỏ bọc bằng giấy dầu, dặn rất nghiêm:

– Phải đưa tận tay đồng chí Phan ở bên kia đèo trước sáng mai.

– Nếu gặp địch thì sao ạ?

Người cán bộ nhìn thẳng vào mắt cậu thiếu niên:

– Không để lá thư rơi vào tay chúng.

Cụ Lộc gật đầu, tim đập mạnh.

Đêm xuống rất nhanh. Mưa phùn phủ kín núi rừng. Cậu giao liên giấu lá thư trong ống tre nhỏ buộc sau lưng rồi men theo đường mòn lên đèo.

Con đường chỉ rộng vừa một bàn chân. Một bên là vách đá, một bên là vực sâu có tiếng suối vọng lên lạnh buốt.

Cậu đi không dám đốt đuốc. Chỉ có ánh trăng mờ và ký ức về từng khúc cua dẫn đường.

Giữa đèo, bỗng có tiếng chó sủa vọng từ phía trước.

Cậu khựng lại.

Rồi tiếng người nói bằng tiếng Pháp lẫn tiếng Việt. Một toán lính đang phục ở lối chính.

Cụ Lộc kể rằng lúc ấy mình sợ đến run người. Cậu nép vào bụi sim, nín thở nghe tiếng giày đinh lạo xạo trên đá.

Nếu quay lại sẽ không kịp giờ.

Nếu đi tiếp theo đường chính chắc chắn bị bắt.

Cậu nhớ đến một lối cũ của người đi săn, vòng qua sườn núi phía đông. Đường ấy dốc đứng, nhiều đoạn phải bám rễ cây mà leo.

Cậu quyết định đi đường đó.

Mưa làm đá trơn như mỡ. Có lúc cậu trượt xuống gần mép vực, hai bàn tay cào vào đất ướt mới giữ được người lại.

Đến một đoạn rừng rậm, cành cây quất rát mặt. Cậu phải dùng dao nhỏ phát lối từng chút một.

Đi được chừng một giờ, cậu nghe tiếng suối lớn. Theo dấu nước, cậu biết mình đã xuống đúng phía bên kia đèo.

Nhưng nguy hiểm chưa hết.

Gần nửa đêm, khi đang băng qua bãi lau, cậu thấy ánh đèn pin quét ngang. Một toán lính khác đang đi tuần dưới chân đèo.

Cụ Lộc kể rằng lúc ấy cậu chui xuống một hốc đá nhỏ, nằm ép sát đất. Nước mưa chảy qua lưng lạnh buốt.

Ánh đèn lướt qua ngay phía trên đầu.

Một người lính dừng lại rất lâu, như nghe thấy tiếng thở.

Cậu cắn chặt môi đến bật máu.

Cuối cùng toán lính đi tiếp.

Khi tới được bản bên kia, trời gần sáng. Cậu gõ ba tiếng ngắn, hai tiếng dài vào cửa nhà sàn theo ám hiệu đã được dặn trước.

Một người đàn ông mở cửa hé nhìn rồi kéo cậu vào trong.

– Có thư không?

Cậu tháo ống tre, lấy phong thư còn khô nguyên nhờ lớp giấy dầu.

Người cán bộ nhận thư, mở ra đọc rất nhanh. Khuôn mặt ông lập tức trở nên nghiêm trọng.

Ông quay sang bắt chặt tay cậu:

– Em đến kịp rồi.

Sau này cụ mới biết trong thư là tin báo địch sắp mở cuộc càn lớn vào khu vực cơ sở cách mạng. Nhờ nhận được thư kịp thời, nhiều cán bộ và tài liệu quan trọng đã được chuyển đi an toàn.

Trên đường về, trời đã hửng sáng. Mây tan dần trên đỉnh đèo Khe Rộc. Cậu thiếu niên bỗng thấy lòng nhẹ bẫng như vừa trút được một gánh nặng rất lớn.

Về đến bản, người cán bộ huyện chỉ hỏi một câu:

– Thư tới chưa?

– Dạ tới rồi.

Ông gật đầu, không khen nhiều. Nhưng khi quay đi, cậu thấy mắt ông ánh lên niềm vui.

Nhiều năm sau, cụ Lộc tham gia bộ đội rồi trở về quê. Trong chiếc hòm gỗ cũ, cụ vẫn giữ một ống tre nhỏ đã sẫm màu thời gian.

Tôi hỏi:

– Có phải chiếc ống đựng lá thư năm ấy không cụ?

Cụ gật đầu.

– Lá thư thì không còn, nhưng tôi giữ cái này để nhớ rằng có những đêm một cậu bé cũng có thể góp phần bảo vệ cách mạng.

Ngoài hiên, gió núi thổi qua hàng tre xào xạc. Tôi nhìn chiếc ống tre nhỏ bé mà nghĩ đến những con đường đèo mịt mù mưa gió, nơi biết bao giao liên, dân công và thiếu niên đã âm thầm đi qua không cần ai biết tên.

Tôi hiểu rằng “Lá thư bí mật qua đèo” không chỉ là câu chuyện về một chuyến đưa thư thành công. Đó là câu chuyện về lòng dũng cảm thầm lặng, về sự tin cậy mà cách mạng gửi vào những con người bình dị nhất, và về những bước chân nhỏ bé đã góp phần giữ gìn mạch liên lạc sống còn của cả một cuộc kháng chiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn