Lá thư chưa gửi (1)
Trong một buổi chiều trước giờ hành quân, anh Trần Văn Tư ngồi tựa lưng vào gốc cây, lặng lẽ viết những dòng thư gửi về cho mẹ ở quê nhà. Anh kể về cuộc sống nơi chiến trường, về những người đồng đội thân thiết và lời hứa sẽ trở về sau ngày chiến thắng. Nhưng khi tiếng còi tập hợp vang lên, anh vội gấp lá thư lại, chưa kịp gửi. Trong trận chiến hôm sau, anh đã anh dũng hy sinh. Người đồng đội giữ lại lá thư ấy suốt chặng đường chiến đấu, đến ngày đất nước hòa bình mới tìm về quê anh trao tận tay
Trong một buổi chiều trước giờ hành quân, anh Trần Văn Tư ngồi tựa lưng vào gốc cây, lặng lẽ viết những dòng thư gửi về cho mẹ ở quê nhà. Anh kể về cuộc sống nơi chiến trường, về những người đồng đội thân thiết và lời hứa sẽ trở về sau ngày chiến thắng. Nhưng khi tiếng còi tập hợp vang lên, anh vội gấp lá thư lại, chưa kịp gửi. Trong trận chiến hôm sau, anh đã anh dũng hy sinh. Người đồng đội giữ lại lá thư ấy suốt chặng đường chiến đấu, đến ngày đất nước hòa bình mới tìm về quê anh trao tận tay mẹ. Bà mẹ già run run cầm lá thư, nước mắt lăn dài nhưng ánh lên niềm tự hào về người con đã hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.



