Lá Thư Chưa Gửi
Trong những năm chiến tranh khốc liệt, Phú Phụng thường chìm vào im lặng mỗi khi đêm xuống. Một đêm nọ, trước giờ ra trận, anh Ba – chiến sĩ du kích của làng – ngồi dưới ánh đèn dầu leo lét, viết vội vài dòng thư gửi về cho mẹ. Lá thư chưa kịp gấp lại thì tiếng còi báo động vang lên.
Trận đánh diễn ra dữ dội bên cánh đồng sau làng. Bom đạn xé nát màn đêm, đất trời rung chuyển. Anh Ba cùng đồng đội kiên cường bám trụ, quyết giữ vững tuyến phòng thủ. Khi trời gần sáng, địch rút lui, nhưng anh Ba đã nằm lại trên mảnh đất quê hương, lá thư vẫn còn dang dở trong túi áo.
Ngày hòa bình, mẹ anh tìm thấy lá thư ấy khi dọn lại căn nhà cũ. Bà không khóc, chỉ lặng lẽ gấp lá thư cất đi như một kỷ vật thiêng liêng. Ở Phú Phụng, có những câu chuyện không bao giờ được kể trọn vẹn, nhưng sự hy sinh thầm lặng ấy đã làm nên bình yên cho quê hương hôm nay.


