Cựu Thanh niên xung phong

Lá thư chưa gửi

Câu chuyện kể về một người lính trẻ luôn mang theo lá thư viết dở gửi mẹ, nhưng chưa kịp hoàn thành. Lá thư ấy trở thành kỷ vật thiêng liêng, chứa đựng tình yêu gia đình và tinh thần hy sinh cao cả trong những năm tháng chiến tranh gian khổ.

Bắc Ninh06/04/2026Ngô Thị Vân Oanh (Chi đoàn Trường Tiểu học Phú Lâm 2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, chị Nguyễn Thị Hồng Nhung làm nhiệm vụ mở đường, tải đạn trên tuyến Trường Sơn. Trong đơn vị của chị có một chiến sĩ trẻ tên là Lê Văn Dũng, quê ở Nghệ An. Dũng hiền lành, ít nói nhưng rất chăm chỉ và dũng cảm.

Mỗi buổi tối hiếm hoi yên tĩnh, Dũng lại lấy trong ba lô ra một tờ giấy đã nhàu, cẩn thận viết từng dòng gửi về cho mẹ. Nhưng vì công việc gấp gáp và những trận bom bất ngờ, lá thư ấy vẫn chưa bao giờ được hoàn thành.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ gấp vận chuyển hàng qua một trọng điểm đang bị địch đánh phá dữ dội. Trước khi lên đường, Dũng đưa cho chị Nhung tờ giấy và nói:
“Chị giữ giúp em, khi nào xong nhiệm vụ em sẽ viết tiếp rồi nhờ chị gửi về cho mẹ.”

Nhưng chuyến đi hôm ấy đã không trở về đầy đủ. Bom đạn trút xuống dữ dội, và Dũng đã anh dũng hy sinh khi đang cố bảo vệ hàng hóa cho đơn vị.

Sau trận đánh, chị Nhung lặng lẽ mở tờ giấy Dũng gửi lại. Trong đó mới chỉ có vài dòng:
“Mẹ ơi, ở đơn vị con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo cho con nhiều nhé. Khi nào đất nước yên bình, con sẽ về phụ mẹ làm ruộng…”

Chị Nhung đã thay Dũng viết tiếp lá thư, kể lại sự dũng cảm của anh và gửi về quê nhà. Nhiều năm sau, khi chiến tranh kết thúc, chị có dịp về Nghệ An, gặp mẹ của Dũng. Người mẹ già run run cầm lá thư, nước mắt lăn dài nhưng ánh lên niềm tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn