Cựu chiến binh

Lá thư chưa gửi

Ninh Bình21/04/2026Nguyễn Văn Tính (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đinh Văn Phúc, một cựu chiến binh từng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, thường nói rằng điều ông nhớ nhất không phải là tiếng súng, mà là những lá thư chưa kịp gửi đi.

Năm 1985, ông Phúc lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Rời quê, ông mang theo trong ba lô vài bộ quần áo và một cuốn sổ nhỏ – nơi ông viết thư cho gia đình mỗi khi có thời gian. Khi đến Hà Giang, đặc biệt là khu vực Vị Xuyên, ông mới hiểu rằng không phải lá thư nào cũng có thể đến tay người nhận.

Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 1100 – nơi chiến sự luôn căng thẳng. Những ngày ở đó, pháo kích diễn ra liên tục. Mỗi khi có thời gian nghỉ hiếm hoi, ông lại lấy cuốn sổ ra viết vài dòng gửi về cho mẹ.

Một lần, trong hầm trú ẩn chật hẹp, ông và người đồng đội thân thiết tên Hùng cùng ngồi viết thư. Hùng cười, nói:
“Nếu mai có chuyện gì, ông nhớ gửi giúp tôi lá thư này nhé.”

Ông Phúc chỉ cười xua đi, vì khi ấy, họ vẫn tin rằng mình sẽ cùng nhau trở về.

Nhưng sáng hôm sau, một trận pháo bất ngờ trút xuống. Khi khói tan, Hùng đã không còn nữa. Trong ba lô của Hùng, ông Phúc tìm thấy lá thư còn dang dở, chỉ viết đến dòng: “Mẹ ơi, con vẫn khỏe…”

Ông lặng người, gấp lá thư lại, cẩn thận giữ bên mình. Những ngày sau đó, dù chiến sự ác liệt, ông vẫn mang theo lá thư ấy như một lời nhắc nhở.

Khi có dịp trở về tuyến sau, ông tìm cách gửi lá thư đó về cho gia đình Hùng. Nhiều năm sau, ông nhận được hồi âm từ mẹ của Hùng, chỉ vỏn vẹn vài dòng cảm ơn, nhưng khiến ông không bao giờ quên.

Ông nói:
“Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng để lại những tình cảm rất sâu sắc. Có những lời chưa kịp nói, có những lá thư chưa kịp gửi… nhưng chúng vẫn còn sống trong ký ức.”

Sau chiến tranh, ông Phúc trở về quê, lập gia đình, sống cuộc đời bình dị. Cuốn sổ cũ vẫn được ông giữ lại, bên trong là những trang giấy đã ố vàng.

Mỗi lần mở ra, ông lại nhớ về Vị Xuyên – nơi không chỉ có bom đạn, mà còn có những câu chuyện dang dở, những ước mơ chưa kịp thực hiện của một thế hệ người lính.

Ông thường dặn con cháu:
“Hãy trân trọng những gì mình đang có. Vì có những người đã hy sinh cả tuổi trẻ để đổi lấy điều bình dị nhất – đó là hòa bình.”

Câu chuyện của ông Phúc là lời nhắc lặng lẽ nhưng sâu sắc về giá trị của cuộc sống, của tình thân, và của những điều tưởng chừng nhỏ bé nhưng lại vô cùng thiêng liêng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn