Lá thư chưa gửi
Cơn mưa rừng trút xuống ào ạt, xóa nhòa cả lối mòn dẫn vào căn cứ. Trong một lán nhỏ lợp lá, Tuấn – người lính trẻ mới nhập ngũ – ngồi tựa lưng vào ba lô, tay cầm bức thư đã viết dở. “Má à, ở đây con vẫn khỏe…”
Dòng chữ dừng lại giữa chừng. Tuấn nhìn ra ngoài trời, nơi màn mưa trắng xóa che khuất mọi thứ. Đã ba tháng rồi anh chưa nhận được tin từ nhà. Tiếng gọi vang lên:
“Chuẩn bị hành quân!” Tuấn vội gấp lá thư, nhét vào túi áo. Anh đứng dậy, khoác súng lên vai, hòa vào hàng quân đang di chuyển trong đêm. Đường rừng trơn trượt, nhưng không ai dừng lại. Trận đánh diễn ra bất ngờ và dữ dội hơn dự tính. Tiếng súng, tiếng nổ vang dội cả một vùng. Tuấn cùng đồng đội bám trụ, chiến đấu đến khi trời gần sáng. Khi mọi thứ lắng xuống, rừng trở lại vẻ yên tĩnh quen thuộc. Nhưng không phải ai cũng còn đứng dậy được nữa. Trong lúc thu dọn, một người lính nhặt được mảnh giấy nhàu trong túi áo của Tuấn. Lá thư vẫn chưa kịp gửi đi. Anh lính trẻ lặng người, rồi nhẹ nhàng gấp lại, cất giữ cẩn thận. Vài tuần sau, ở một vùng quê xa xôi, một người mẹ nhận được bức thư. Nó không dài, chỉ vài dòng chưa trọn vẹn. Nhưng từng chữ như khắc sâu vào tim bà. Bà không khóc lớn. Chỉ lặng lẽ ngồi bên hiên, tay vuốt nhẹ tờ giấy đã sờn. Ngoài sân, cơn gió nhẹ thổi qua, làm hàng tre xào xạc. Lá thư ấy mãi mãi không có hồi âm. Nhưng nó trở thành một phần ký ức – nhắc nhớ về một thời mà những lời giản dị nhất cũng trở nên vô cùng quý giá. Và trong những năm tháng “lửa thời đạn” ấy, có biết bao lá thư như thế… chưa kịp gửi đi, nhưng vẫn sống mãi trong lòng người ở lại.



