Lá Thư Chưa Gửi
Lá Thư Chưa Gửi
Năm 1969, Hòa rời quê khi vừa tròn hai mươi. Ngày lên đường, anh mang theo rất ít—một bộ quần áo, tấm ảnh gia đình, và một cuốn sổ nhỏ mà em gái dúi vào tay.
“Anh nhớ viết thư về nhé,” con bé nói, mắt đỏ hoe.
Hòa cười, xoa đầu em:
“Anh sẽ viết nhiều lắm.”
Nhưng chiến tranh không phải nơi người ta giữ được lời hứa một cách trọn vẹn.
Những tháng đầu, Hòa vẫn cố gắng viết. Những lá thư ngắn, đôi khi chỉ vài dòng: “Anh vẫn khỏe. Đừng lo.” Rồi dần dần, thư thưa đi. Không phải vì anh quên, mà vì có những ngày trôi qua quá nhanh, và những đêm thì quá dài.
Năm 1971, đơn vị Hòa đóng quân trong một khu rừng rậm. Ở đó, thời gian như bị nuốt chửng bởi màu xanh bất tận. Tiếng côn trùng, tiếng gió, và đôi khi là tiếng bom—tất cả hòa vào nhau thành một thứ âm thanh mà người ta không thể quen, nhưng cũng không thể trốn.
Một đêm mưa, Hòa mở cuốn sổ cũ. Trang giấy đã ố vàng, góc sổ bị gấp lại nhiều lần.
Anh bắt đầu viết:
“Ngày… tháng… năm…
Không biết khi nào lá thư này mới đến được nhà. Có thể là rất lâu, hoặc cũng có thể không bao giờ.
Ở đây, anh gặp nhiều người. Có người mới hôm qua còn cười nói, hôm nay đã không còn nữa. Anh không biết phải kể thế nào để em hiểu, vì có những điều chính anh cũng không hiểu nổi.
Nhưng em đừng lo. Anh vẫn ổn.
Anh nhớ nhà. Nhớ con đường làng, nhớ bữa cơm có mẹ, và nhớ cả những lần em giận dỗi vô cớ.
Nếu có thể, anh chỉ muốn một lần được ngồi lại bên hiên nhà, nghe tiếng gió thổi qua hàng tre…”
Hòa dừng bút. Mưa vẫn rơi đều, từng giọt nặng nề như kéo dài cả đêm.
Anh không gửi lá thư đó.
Những ngày sau, cuốn sổ luôn ở bên anh, nhưng anh không viết thêm. Có lẽ vì những điều muốn nói đã quá nhiều, mà giấy thì không đủ.
Năm 1973, Hòa bị thương trong một trận đánh lớn. Anh được chuyển về tuyến sau. Trong những ngày nằm điều trị, lần đầu tiên sau rất lâu, anh có thời gian để nghĩ—không phải về trận chiến tiếp theo, mà về cuộc sống phía sau chiến tranh.
Anh mở lại cuốn sổ.
Trang giấy cũ vẫn còn đó, những dòng chữ dở dang.
Lần này, anh viết tiếp:
“…Anh không biết chiến tranh sẽ còn kéo dài bao lâu. Nhưng anh tin là sẽ có ngày nó kết thúc.
Ngày đó, nếu anh trở về, anh sẽ không đi đâu xa nữa. Anh sẽ ở lại, phụ mẹ làm vườn, và nghe em kể hết những chuyện anh đã bỏ lỡ.
Còn nếu anh không về… thì em hãy thay anh sống một cuộc đời thật dài.”
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Nhưng Hòa không trở về.
Cuốn sổ nhỏ, bằng một cách nào đó, được gửi về quê. Không có lời giải thích, không có thêm thông tin—chỉ là một món đồ cũ, lặng lẽ nằm trong tay gia đình.
Em gái Hòa mở sổ.
Những dòng chữ quen thuộc hiện ra, vẫn nét bút ấy, vẫn giọng nói ấy—như thể anh chưa từng rời đi.
Con bé, giờ đã không còn là một đứa trẻ, ngồi lặng rất lâu.
Rồi nó khẽ nói, như trả lời một người ở rất xa:
“Em sẽ sống thay cả phần của anh.”
Ngoài sân, gió thổi qua hàng tre, tạo nên âm thanh quen thuộc của những ngày xưa cũ.
Và ở một nơi nào đó, có lẽ Hòa đã nghe thấy.



