Bài viết

Lá thư chưa gửi

Ninh Bình30/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lá thư chưa gửi

Ở một góc hầm nhỏ, Minh cặm cụi viết thư dưới ánh đèn dầu.

“Má ơi, ở đây con vẫn khỏe…”

Câu quen thuộc ấy, anh đã viết hàng chục lần. Nhưng chưa lá nào được gửi đi.

Bom rơi liên tục. Đường dây liên lạc bị cắt đứt. Những lá thư nằm lại trong ba lô, như những lời chưa kịp nói.

Một lần hành quân gấp, Minh bị thương. Đồng đội dìu anh vào hầm trú ẩn. Trong cơn mê man, anh vẫn nắm chặt cuốn sổ nhỏ.

Khi mở ra, người ta thấy hàng chục lá thư — tất cả đều bắt đầu giống nhau, nhưng mỗi lá lại kể một câu chuyện khác: về đồng đội, về những cơn mưa rừng, về nỗi nhớ nhà.

Dòng cuối cùng trong lá thư dang dở:
“Má đừng lo, khi nào hết giặc, con sẽ về…”

Cuốn sổ ấy sau này được gửi về quê. Người mẹ già ôm nó vào lòng, như ôm chính đứa con chưa kịp trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn