Lá thư chưa gửi
Lá thư chưa gửi
Chiều tháng 7 năm 1968, nắng đổ xuống con đường đất đỏ tại Ngã ba Đồng Lộc. Bom vừa ngớt, khói còn chưa tan, nhưng những cô gái thanh niên xung phong lại vội vã lao ra san lấp hố bom.
Trong số họ có Hồ Thị Cúc – cô gái mới ngoài đôi mươi, dáng người nhỏ nhắn nhưng ánh mắt lúc nào cũng sáng lên niềm tin.
Trong túi áo Cúc luôn có một lá thư. Lá thư ấy chưa bao giờ gửi đi.
“Cúc, sao không gửi thư về nhà?” – một người bạn hỏi.
Cúc cười:
“Đợi khi nào hết bom, mình sẽ viết lại cho đàng hoàng. Mẹ đọc chữ mình xấu lại lo.”
Nhưng thực ra, trong lá thư ấy, Cúc đã viết gần xong:
"Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Ở đây bom đạn nhiều lắm, nhưng con không sợ. Chỉ mong ngày hòa bình, con được về nấu cho mẹ một bữa cơm…"
Cúc gấp lá thư lại, cất vào ngực áo như giữ một phần trái tim của mình.
Những ngày ở Đồng Lộc, cuộc sống luôn đứng giữa ranh giới sống – chết. Nhưng kỳ lạ thay, trong hoàn cảnh ấy, tình cảm gia đình lại càng trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Mỗi khi nghỉ ngơi, các cô gái lại kể về nhà:
Người nhớ mẹ
Người nhớ em nhỏ
Người mong ngày cưới chưa kịp đến
Cúc thì chỉ mong một điều giản dị:
“Chỉ cần mẹ khỏe, mình ở đây thế nào cũng được.”
Chiều ngày 24 tháng 7, máy bay lại đến.
Tiếng bom xé toạc bầu trời. Đất rung lên từng hồi.
“Xuống hầm nhanh!” – tiếng gọi vang lên.
Cúc chạy theo đồng đội. Trước khi vào hầm, cô chợt sờ vào túi áo – lá thư vẫn còn đó.
Một ý nghĩ thoáng qua:
“Nếu mình không trở về… mẹ sẽ không bao giờ đọc được những dòng này…”
Nhưng rồi cô siết chặt tay, chạy tiếp.
Một tiếng nổ lớn.
Mặt đất lặng đi.



