Lá Thư Chưa Gửi
Tháng Hai năm 1979, tôi đóng quân trên một triền núi đá xám sát biên giới. Nơi ấy gió thổi suốt ngày đêm, gió mang theo bụi đất và mùi khói súng, khiến người ta lúc nào cũng cảm thấy cổ họng khô rát.
Trong ba lô của tôi luôn có một lá thư viết dở.
Tôi định khi nào rảnh sẽ viết tiếp rồi gửi về cho em gái. Nhưng chiến tranh không có khái niệm “khi nào rảnh”.
Sáng hôm ấy, chúng tôi nhận lệnh giữ một đoạn đường mòn chạy men sườn núi. Con đường nhỏ, quanh co, chỉ đủ cho từng tốp người đi nối đuôi nhau. Nhưng nếu mất con đường này, phía sau sẽ bị chia cắt.
Anh Dũng – khẩu đội trưởng – phát cho mỗi người thêm băng đạn rồi nói:
“Chúng ta giữ đường, không lùi.”
Chỉ bốn chữ thôi, nhưng ai cũng hiểu hết ý nghĩa của nó.
Đến trưa, pháo bắt đầu dội xuống.
Mặt đất rung lên như động đất. Đá từ sườn núi lăn xuống, va vào nhau chan chát. Khói bụi phủ kín con đường mòn.
Khi tiếng pháo ngừng, họ bắt đầu tiến lên.
Tôi nằm sau một tảng đá, nhìn qua khe ngắm. Tay run nhẹ, nhưng khi bóp cò thì lại bình tĩnh lạ thường. Tiếng súng của chúng tôi hòa vào tiếng súng từ các chốt khác, vang dội khắp dãy núi.
Giữa lúc căng thẳng nhất, anh Dũng quay sang tôi, nói lớn để át tiếng đạn:
“Cậu còn giữ lá thư không?”
Tôi gật.
Anh cười:
“Giữ cho kỹ. Về còn gửi.”
Tôi không biết vì sao anh lại nhắc đến nó lúc ấy. Nhưng câu nói đó khiến tôi bỗng thấy lòng mình ấm lại giữa tiếng súng.
Trận đánh kéo dài đến chiều.
Khi ánh nắng xiên qua sườn núi, họ rút xuống thung lũng. Con đường mòn vẫn nằm trong tay chúng tôi, nhưng cái giá phải trả nằm lại trên triền đá.
Chúng tôi ngồi tựa lưng vào vách núi, im lặng rất lâu. Không ai nói về chiến thắng hay thất bại. Chỉ có gió vẫn thổi qua, mang theo mùi đất và khói.
Tối hôm đó, lần đầu tiên sau nhiều ngày, tôi lấy lá thư ra viết tiếp.
Tôi viết rằng mình vẫn khỏe, rằng núi rừng nơi đây rất đẹp, rằng khi nào về sẽ kể nhiều chuyện hơn. Tôi không nhắc đến tiếng pháo, cũng không nhắc đến những gì đã xảy ra trong ngày.
Gấp thư lại, tôi chợt nhận ra tay mình đã hết run.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, tôi tìm lại lá thư ấy trong chiếc hộp cũ. Nó đã ố vàng, mép giấy sờn đi vì thời gian.
Tôi đọc lại từng dòng và chợt hiểu: lá thư chưa bao giờ được gửi, nhưng nó đã theo tôi suốt quãng đời còn lại.
Bởi có những điều người lính muốn nói với gia đình, nhưng chỉ có thể giữ lại cho riêng mình – như một kỷ niệm không bao giờ phai.


