Lá thư chưa gửi
Một lá thư chưa gửi chứa đựng nỗi nhớ và tình yêu thầm lặng của người lính. Có những điều giản dị lại trở thành điều không bao giờ kịp nói.

Anh viết lá thư ấy vào một đêm không trăng, khi rừng im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim mình. Ngọn đèn dầu leo lét hắt bóng anh lên vách đất, chập chờn như chính những suy nghĩ còn dang dở.
Anh kể về những ngày hành quân, về những cơn mưa rừng bất chợt, về nỗi nhớ nhà len vào từng giấc ngủ chập chờn. Nhưng anh không dám viết hết, vì sợ em đọc được sẽ lo.
Có những dòng anh viết rồi lại gạch đi. Anh muốn nói rằng anh nhớ em đến quay quắt, rằng mỗi lần nghe tiếng chim chiều là lòng lại se lại. Nhưng cuối cùng, anh chỉ viết: “Anh vẫn khỏe.”
Lá thư gấp lại, đặt vào túi áo ngực – nơi gần trái tim nhất. Anh tự nhủ khi nào về sẽ tự tay đưa em, như một lời hứa bình yên.
Nhưng rồi trận đánh đến bất ngờ. Rừng đêm hôm ấy không còn yên tĩnh, chỉ còn tiếng đạn xé gió và những bước chân vội vã.
Lá thư vẫn nằm đó, chưa kịp gửi. Và câu “Anh vẫn khỏe” trở thành điều anh muốn giữ lại cho em mãi mãi.



