Bài viết

Lá Thư Chưa Gửi

Ninh Bình18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa mưa năm 1972, ga Hà Nội phủ một màu xám đục của khói tàu và chiến tranh. Những chuyến xe chở lính nối nhau đi về phía Nam.

Trong dòng người ấy có Hoàng — sinh viên năm nhất khoa Văn. Hai mươi tuổi, gầy, đeo chiếc ba lô cũ và luôn mang theo một cuốn sổ nhỏ trong túi áo ngực.

Trước ngày nhập ngũ, Hoàng gặp Mai dưới gốc phượng già bên hồ. Mai đưa cho anh một chiếc khăn tay thêu chỉ xanh.

“Đi rồi nhớ viết thư về.”

Hoàng cười:

“Nhanh thôi. Hòa bình anh sẽ về học tiếp.”

Đó là lời hứa của rất nhiều người thời ấy.

Đơn vị Hoàng hành quân vào Quảng Trị giữa mùa hè đỏ lửa. Ban ngày bom dội rung mặt đất, ban đêm họ đào hầm, tải đạn và giữ chốt.

Những người lính trẻ sống rất lạ: Vừa hát giữa tiếng pháo; vừa chia nhau từng điếu thuốc; vừa kể về giảng đường, người yêu và những giấc mơ còn dang dở.

Hoàng hay viết thư vào những khoảng lặng hiếm hoi.

Có lá thư viết cho mẹ:

“Con vẫn khỏe. Mẹ đừng thức khuya đợi tin con.”

Có lá thư viết cho Mai nhưng chưa bao giờ gửi:

“Mai này hòa bình, anh sẽ đưa em đi dọc bờ hồ vào mùa lá rụng…”

Anh gấp lá thư ấy thật cẩn thận, bỏ vào cuốn sổ tay.

Một đêm cuối tháng 8, đơn vị nhận lệnh giữ một cao điểm bên sông Thạch Hãn.

Pháo sáng xé rách bầu trời.

Bom nổ liên tiếp.

Đất đá và khói lửa phủ kín trận địa.

Hoàng cùng đồng đội giữ chốt đến gần sáng thì một đợt pháo lớn trút xuống.

Sau trận đánh, đồng đội gọi mãi không thấy anh trả lời.

Hoàng nằm lại ở tuổi hai mươi.

Trong túi áo anh, người ta tìm thấy: Chiếc khăn tay chỉ xanh; cuốn sổ nhỏ, và lá thư chưa gửi đã thấm nước mưa.

Chiến tranh kết thúc nhiều năm sau.

Mai giờ đã là cô giáo ở Hà Nội. Một chiều tháng bảy, cô nhận được cuốn sổ cũ từ người đồng đội của Hoàng.

Giữa những trang giấy cháy sém là lá thư năm nào.

Nét mực đã nhòe đi, chỉ còn đọc rõ dòng cuối:

“Nếu anh không trở về, em hãy sống thật hạnh phúc… phần tuổi trẻ của anh sẽ gửi lại trong hòa bình.”

Ngoài sân trường, hoa phượng lại nở đỏ.

Mai ngồi rất lâu bên cửa sổ, ôm lá thư cũ vào lòng.

Có những bức thư mãi mãi không được gửi đi.

Nhưng có những tình yêu, những ký ức của thời hoa lửa… sẽ không bao giờ mất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn