Lá thư chưa gửi
Lá thư chưa gửi
Một chiến sĩ trẻ thường xuyên viết thư về cho cha mẹ. Anh viết rất nhiều, kể về cuộc sống của đơn vị, về những người đồng đội và ước mơ ngày trở về.
Một lần, anh viết một lá thư dài nhưng chưa kịp gửi thì đơn vị nhận lệnh hành quân. Anh gấp thư lại, cất vào ba lô và tự nhủ khi có thời gian sẽ gửi.
Nhưng trận chiến sau đó diễn ra ác liệt. Người chiến sĩ đã hy sinh.
Đồng đội tìm thấy lá thư trong ba lô và gửi về cho gia đình. Cha anh cầm lá thư trên tay, đọc từng dòng. Không có lời nào nói về cái chết, chỉ có những câu chuyện bình dị và lời hứa: “Con sẽ trở về”.
Người cha giữ lá thư suốt nhiều năm. Mỗi khi nhớ con, ông lại mở ra đọc.
Sau này, ông trao lá thư cho con cháu và nói: “Đây là tài sản quý nhất của gia đình. Hãy nhớ rằng cuộc sống bình yên hôm nay được xây dựng từ những ước mơ còn dang dở của biết bao người”.
Lá thư không bao giờ được gửi đi đúng lúc, nhưng tình yêu trong đó đã vượt qua thời gian.


