Lá thư chưa gửi
Chị Nguyễn Thị Lan viết thư cho mẹ vào một buổi chiều hiếm hoi không có bom. Chị kể về đồng đội, về những bữa cơm vội, về nỗi nhớ nhà. Nhưng khi viết đến dòng: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều lắm…”, chị dừng lại. Một trận bom bất ngờ ập đến. Lá thư chưa kịp gấp, chưa kịp gửi. Sau chiến tranh, người ta tìm thấy lá thư ấy trong túi áo của chị – còn dang dở. Không ai biết chị định viết gì tiếp theo. Nhưng có lẽ, đó là những lời mà cả một thế hệ không kịp nói.
Chị Nguyễn Thị Lan viết thư cho mẹ vào một buổi chiều hiếm hoi không có bom.
Chị kể về đồng đội, về những bữa cơm vội, về nỗi nhớ nhà. Nhưng khi viết đến dòng: “Mẹ ơi, con nhớ mẹ nhiều lắm…”, chị dừng lại.
Một trận bom bất ngờ ập đến. Lá thư chưa kịp gấp, chưa kịp gửi.
Sau chiến tranh, người ta tìm thấy lá thư ấy trong túi áo của chị – còn dang dở.
Không ai biết chị định viết gì tiếp theo. Nhưng có lẽ, đó là những lời mà cả một thế hệ không kịp nói.



