Lá thư chưa gửi
Lá thư chưa gửi
Trong ba lô của người lính trẻ tên Tâm luôn có một cuốn sổ nhỏ.
Mỗi tối sau giờ làm nhiệm vụ, anh thường ngồi dưới ánh đèn dầu và viết vài dòng vào đó.
Anh viết về những ngày ở biên giới, về đồng đội và đặc biệt là về gia đình.
Tâm có một cô em gái nhỏ ở quê. Trước ngày nhập ngũ, cô bé khóc và dặn:
“Anh nhớ viết thư cho em nhé.”
Tâm cười:
“Anh sẽ viết thật nhiều.”
Quả nhiên, anh thường xuyên gửi thư về.
Nhưng có một lá thư anh viết mãi mà chưa gửi.
Trong thư, Tâm kể rằng anh rất nhớ mẹ, nhớ căn nhà nhỏ và nhớ những buổi chiều cả nhà ngồi bên nhau.
Cuối thư, anh viết:
“Ngày hòa bình, anh sẽ về. Anh sẽ đưa em đi chơi thật xa.”
Anh gấp lá thư lại, định hôm sau gửi.
Nhưng hôm sau, đơn vị nhận nhiệm vụ.
Tâm cất lá thư vào túi áo rồi lên đường.
Anh đã không trở về.
Sau đó, người đồng đội tìm thấy lá thư chưa gửi trong ba lô của Tâm.
Anh mang nó về cho gia đình.
Người em gái nhận thư, đọc từng dòng rồi bật khóc.
Cô giữ lá thư trong tay rất lâu.
Mẹ Tâm đứng bên cạnh, chỉ khẽ nói:
“Nó vẫn nhớ nhà…”
Lá thư sau đó được đặt trong chiếc hộp nhỏ cùng những kỷ vật của Tâm.
Nhiều năm trôi qua, cô em gái đã trưởng thành.
Mỗi khi nhớ anh, cô lại mở chiếc hộp và đọc lá thư ấy.
Cô chưa bao giờ quên lời hứa:
“Ngày hòa bình, anh sẽ về.”
Anh không thể trở về.
Nhưng lá thư vẫn còn đó, như một lời nhắn từ những năm tháng chiến tranh.
Một lời nhắn rất giản dị của người lính trẻ gửi lại gia đình:
Anh đã đi xa, nhưng trong những ngày cuối cùng, điều anh nghĩ đến vẫn là quê nhà và những người anh yêu thương.


