Lá thư chưa gửi
rước giờ xuất kích, Bình ngồi dưới gốc cây viết thư về cho mẹ.
"Mẹ ơi!
Con vẫn khỏe.
Khi nào thắng giặc, con sẽ về sửa lại mái nhà..."
Viết đến đó, tiếng còi tập hợp vang lên.
Anh gấp lá thư lại.
– Đánh xong rồi gửi.
Trận đánh kéo dài suốt đêm.
Đồng đội chiến thắng.
Nhưng Bình không trở về.
Trong ba lô anh.
Lá thư vẫn còn nguyên.
Nhiều tháng sau, đơn vị tìm được địa chỉ.
Người chỉ huy mang lá thư đến trao tận tay mẹ anh.
Bà không mở ngay.
Bà áp lá thư vào ngực.
– Mẹ biết con trai mẹ muốn nói gì rồi.
Bức thư ấy mãi mãi không có dấu bưu điện.
Nhưng nó đã đến nơi bằng con đường ngắn nhất.
Con đường của tình mẫu tử.
Thông điệp: Có những lá thư không cần gửi vẫn đến được trái tim người nhận.



