Lá thư chưa gửi
Trong túi áo của một người lính trẻ có một lá thư.
Anh viết cho mẹ: “Mẹ đừng lo cho con. Ở đây chúng con vẫn khỏe. Khi nào hết chiến tranh, con sẽ về.”
Nhưng lá thư chưa kịp gửi. Đêm đó, đơn vị bước vào trận đánh. Tiếng còi, tiếng động cơ, tiếng bom, tiếng tên lửa rời bệ, mọi thứ diễn ra rất nhanh.
Người lính ấy đã không trở về, lá thư vẫn nằm trong túi áo. Nhiều năm sau, gia đình nhận được kỷ vật.
Người mẹ cầm lá thư, bà đọc từng dòng. Đọc đến câu: “Khi nào hết chiến tranh, con sẽ về.” Bà không khóc thành tiếng, chỉ lặng lẽ ôm lá thư vào ngực.
Chiến tranh đôi khi không lấy đi một người trong một gia đình, nó lấy đi một người con, một người chồng, một người cha, một người anh. Nhưng những dòng chữ cuối cùng vẫn ở lại, chúng trở thành cây cầu nối giữa người đã khuất và những người còn sống.
Và có lẽ đó là lý do tại sao những lá thư thời chiến luôn khiến người ta xúc động. Bởi trong từng nét chữ là một con người, một con người từng sống, từng yêu thương và từng mong ngày trở về.


