Lá thư chưa gửi
Lá thư chưa gửi của Nguyễn Văn Lộc
Năm 1968, Nguyễn Văn Lộc, một chàng trai hai mươi tuổi quê ở Nghệ An, lên đường nhập ngũ. Trước lúc đi, mẹ chỉ dúi vào tay anh một chiếc khăn tay màu nâu và dặn: “Khi nào nhớ nhà thì lấy ra mà nhìn. Mẹ không có gì quý hơn cho con.”
Lộc được phân công làm chiến sĩ thông tin trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của anh là bảo đảm liên lạc giữa các đơn vị. Có những đêm mưa rừng trắng trời, Lộc phải bò từng mét dưới những tán cây để sửa đường dây bị bom đánh đứt.
Trong ba lô của Lộc luôn có một cuốn sổ nhỏ. Mỗi khi có thời gian, anh lại viết thư cho mẹ.
“Mẹ kính yêu! Ở đây con vẫn khỏe. Rừng Trường Sơn đẹp lắm mẹ ạ. Con nhớ nồi khoai mẹ nấu, nhớ tiếng gà gáy buổi sáng…”
Nhưng những lá thư ấy chưa bao giờ được gửi.
Một đêm tháng tám, đơn vị nhận tin một đoạn đường dây liên lạc bị đứt. Lộc cùng đồng đội lập tức lên đường. Máy bay địch liên tục quần thảo. Một quả bom nổ cách Lộc chỉ vài mét. Anh ngã xuống, nhưng vẫn cố ôm lấy cuộn dây thông tin.
Người đồng đội tìm thấy Lộc khi trời gần sáng. Anh đã hy sinh.
Trong túi áo Lộc, ngoài chiếc khăn tay màu nâu còn có cuốn sổ nhỏ. Trang cuối cùng viết dở:
“Mai con sẽ viết tiếp cho mẹ. Nếu hòa bình, con nhất định đưa mẹ đi thăm Hà Nội…”
Nhiều năm sau, cuốn sổ được trao lại cho mẹ Lộc. Người mẹ già cầm nó trong đôi tay run rẩy. Bà đọc từng dòng, rồi áp cuốn sổ vào ngực.
Bà không khóc.
Bà chỉ nhìn ra con đường làng và nói:
“Con đi lâu quá rồi, Lộc ạ.”
Ngoài vườn, mùa thu năm ấy, cây cau trước nhà trổ hoa trắng. Mùi hương dịu dàng bay trong gió, như một lời chào từ người con trai đã không thể trở về.


