Lá thư chưa gửi và lời nhắn tới người con chưa từng thấy mặt cha
Lá thư chưa gửi và lời nhắn tới người con chưa từng thấy mặt cha
Trong xắc cốt Đại úy Lê Binh Chủng còn có một bức thư chưa kịp gửi. Một bản di chúc thấm đẫm nước mắt dành cho người vợ thân yêu và đứa con chưa một lần được thấy mặt cha: “Em Biển Khơi... Anh ra đi, nếu có hy sinh tính mạng cho Tổ quốc, thì em cũng phải can đảm, bớt đau khổ, đừng khóc lóc buồn nản… Nếu anh có chết thì em nhớ nói cho con nghe về người cha của nó mà nó chưa bao giờ thấy mặt. Nếu không, bức thư này em sẽ giữ nó mãi mãi, cho tới khi con khôn lớn, em sẽ trao lại cho con...”.
Sau đó, bức thư được trao lại cho mẹ con chị Biển Khơi, bên cạnh xắc cốt của anh, giữa lòng Thành cổ Quảng Trị. Một cuộc hội ngộ muộn màng. Nhưng trọn vẹn trong từng hơi thở của ký ức.
Những dòng thư ấy, những trang nhật ký ấy, mãi là linh hồn của người chiến sĩ sống mãi với thời gian. Tháng 11/1999, Quảng Trị hứng chịu trận lũ lịch sử. Nước tràn vào kho bảo quản bảo tàng, làm hư hại nhiều hiện vật. Những trang thư và nhật ký vốn đã nhòe vì thời gian, nay càng loang lổ hơn, chỉ còn lại vài trang cũng không còn nguyên vẹn.
Cựu chiến binh Lê Bá Dương xúc động kể lại: “Tôi may mắn là một trong những người đầu tiên được tiếp xúc, lật mở và chép lại vội vàng. Trong cuốn sổ tay ấy, cái chết không còn đáng sợ. Chỉ còn tình người, tình yêu và niềm tin sống đến tận cùng."
Giờ đây, trong gian trưng bày nhỏ của Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị vẫn còn lưu giữ chiếc đèn pin đã rỉ sét, chiếc xắc cốt bạc màu cùng những mảnh thư loang máu và nước mắt. Đó không chỉ là hiện vật mà dường như là linh hồn của một thế hệ, là cách một người lính chọn để sống đến phút tận cùng. Và rồi họ cũng chọn để chết một cách đẹp đẽ và lặng lẽ nhất.
Có những điều, dù đã nửa thế kỷ trôi qua vẫn khiến người ta đứng lặng rất lâu giữa Thành cổ. Đó là những bức thư và câu chuyện về những người đã sống trọn đến giây phút cuối cùng cho Tổ quốc!./.



