Lá thư chưa kịp gửi
Chiều cuối năm 1968, bên dòng sông nhỏ, cô gái tên Hạnh tiễn người yêu lên đường nhập ngũ.
Trước lúc đi, anh chỉ nói:
— Em ở nhà chờ anh nhé. Hết chiến tranh, anh sẽ về cưới em.
Hạnh cười, nhưng nước mắt cứ chảy.
Những tháng sau đó, cô đều đặn nhận được thư anh. Những lá thư từ chiến trường ngắn ngủi, đôi khi chỉ vài dòng: “Anh vẫn khỏe. Em đừng lo. Nhớ em nhiều.”
Hạnh giữ tất cả trong chiếc hộp gỗ nhỏ.
Rồi một ngày, thư không đến nữa.
Gia đình nhận được giấy báo tử. Hạnh không khóc. Cô chỉ lặng lẽ lấy chiếc hộp gỗ ra, đọc lại từng lá thư.
Nhiều năm sau, khi mái tóc đã bạc, người ta tìm thấy trong chiếc hộp ấy một lá thư chưa gửi.
Đó là lá thư Hạnh viết cho anh vào đúng ngày nhận tin anh hy sinh.
Cuối thư chỉ có một câu:
“Anh ơi, em vẫn chờ. Chỉ tiếc là anh không thể về nữa.”


